Truyện sex » Truyện sex ngắn » Bác sĩ miệt vườn

Bác sĩ miệt vườn

Chương 3

Đang thả hồn mình theo những động tác quá ư kích thích của ông, cô choàng tỉnh, quay ngay về hiện tại:

– Dạ, em không có bầu, em sợ chồng em bỏ.

– Vậy hả, tui khám thấy bình thường, hay là cô về, bữa khác lại đây tui khám lại.

– Dạ, nhà em hơi xa, có thể cho em tá túc lại đây, chừng nào rãnh thì ông khám cho em, được không ạ?

– Ờ… ừ… tùy cô thôi, tui sợ bất tiện cho cô đó.

Cô uể ảoi đứng dậy và nhanh chóng mặc quần áo trở lại. Cô ra ngoài mà lòng ảm thấy nuồn buồn, vì đã hơn hai ngày mà vẫn chưa tìm ra chứng cứ gì cả. Cứ như ông đã đối xửa với cô như ban nảy thì làm sao buộc tội ông ta? Đến cả cô mà ông ta cũng chẳng thèm đụng tay vào. Cô càng nghĩ càng ức lòng lắm ngay cái lúc cô bị kích thích dữ dội, tưởng chừng ông ta làm cái gì nên trò, nên trống, nào ngờ ông chỉ dùng cái dụng cụ khều khều, banh banh ra. Giá mà lúc đó cô đừng là cô cảnh sát điều tra, cô sẽ câu cổ ông ta xuống, dúi đầu ổng vào mu, coi ổng có cảm giá gì không thì biết.

Chiều hôm đó, cô đem đồ đến nhà ông để ở. Cũng như bao bệnh nhân khác, đều ở chung trong một phòng không mấy tiện nghi lắm. Mãi đến hơn 8 giờ tối, cô mới tắm rửa và ăn uống được.

Cô đi lang thang trong khu phòng khám hòng tìm ra những bằng chứng. Oâng Nam khám bệnh đến 10 giờ đêm, đó là theo những lời nói lại của những bệnh nhân. Cô cố khái thác từ những bệnh nhân, nhưng xem ra không có kết quả. Những bệnh nhân lớn tuổi, đều ghi nhận ở ông một y đức tốt, mộ chuyên môn giỏi, chỉ có những cô gái, chỉ cười cười rồi lẽn lẽn bỏ đi.

Họ muốn bảo vệ ông, vì họ muốn được ông khám bệnh.

Với những cô chưa có chồng thì khi được ông ân ái, như là gặp được một vị vua.

Còn với những chị đã có chồng, khi qua tay ông, họ như được đến chín tầng mây.

Chồng của họ phần lớn chỉ là những anh nông dân quê mùa, khi lên giường, chỉ biết lột quần vợ ra rồi đút dương vật vào, họ không thèm biết âm hộ của vợ mình có ra nước hay chưa, thậm chí có những ông chẳng thèm cởi áo để xem vú của vợ, chỉ cần cởi quần ra là đủ. Đến với ông bác sĩ, ông dùng hết những thủ thuật của giới ăn chơi thành thị, bao giờ ông cũng bú, cũng liếm đến khi họ không chịu được thì mới vén áo blouse lên, kéo dương vật dài sọc ra để đút vào.

Ngang qua cửa sổ phòng khám, cô nghe tiếng lụp cụp bên trong phòng. Cô đi đến gần thì nghe tiếng rên của người con gái. Cô biết tiếng rên này, biết cái cảm giác này, cô ta đang trong cơn đê mê. Cô ghé mắt nhìn vào trong. Một cảnh tượng thật khủng khiếp đập ngay vào mắt. Cô gái đang nằm trên giường nệm trần truồng như nhộng, cô ta oằn ọai theo từng nhịp từng nhịp.

Cô ta sướng như điên, nhưng không thể nhìn thấy được, vì ông ta đã kỹ lưỡng đặt một bức màng ngang qua bụng, chính vì vậy, người bệnh chỉ có thể cảm nhận được cái cảm giác, chứ đâu ngờ rằng phía bên kia bức màng, ông ta không hề tuột quần xuống.

Dương vật ông ta cương cứng, đẩy cả cái quần và cái áo blouse, nhưng ông không hề đút dương vật của mình vào cửa mình cô gái.

Cái lạ là ông ta vẫn nhịp nhẹ nhàng, còn cô gái thì vẫn rên hư hử.

Nhìn kỹ hơn, thì ra ông ta đang cầm một dương vật giả, đang thụt miệt mài, 100% là cô đang nằm bên dưới không hề hay biết.

Chỉ là cái dương vật giả mà cô bệnh nhân lại oằn oại sao?

Cô ta thở dốc rồi sủi thẳang hai chân tay.

Oâng bác sĩ vội vàng rút dương vật ra, ngâm ngay vào ly nước.

Tags: ,

Có thể bạn cũng muốn đọc