Truyện sex » Truyện sex ngắn » Bác sĩ miệt vườn

Bác sĩ miệt vườn

Chương 4

Oâng thản nhiên đến bàn tính tiền, còn cô gái thì nhanh chóng mặc lại quần áo. Cô bẽn lẽn nhìn ông, nhưng ông cứ thản nhiên viết.

– Em có phải tái khám nữa không bác?

– Tùy cô thôi, nếu muốn thì đến như mọi khi.

Hà bám theo cô gái, thì mới biết cô ta không đẹp, không hấp dẫn lắm, vì vậy có thể ông bác sĩ phải sử dụng đến dương vật dỏm, để khỏi phải sử dụng cái riêng của mình vào những chuyện vô bổ. Tàn nhẫn quá. Nếu phải kết tội ông ta, cô còn ấn thêm một tội danh là lường gạt phụ nữ, lường gạt trên sự sung sướng của người khác, vì dám sử dụng đồ giả. Cô tâm đắc với ý nghĩ của mình. Nói gì đi chăng nữa, cô cũng chưa tìm ra được chứng cứ. Nói làm sao khi chưa tận mắt chứng kiếng ông ta dùng dương vật của mình để đút vào âm hộ của người bệnh? Việc ông ta dùng đồ giả, không thuyết phục được khi kết tội ông ta. Bác sĩ có thể dùng dụng cụ y khoa khi ông ta cần. Dương vật giả được dùng, có thể để chữa bệnh vô sinh chi chi đó thì sao?

Ngày hẹn tái khám cũng đến. Cũng như lần trước, Hà được ỵêu cầu phải cởi bỏ hết quần áo ra. Cô đã quen với việc này, nên cũng không còn ngượng ngùng nữa. Bác sĩ Lê Nam thấy xao xuyến trước thân thể tràn đầy sức sống đang phơi ra trước mắt. Ông biết cô gài này không phải là người địa phương, cũng không khải là cô gái quê mùa như những người con gái khác, chỉ có điều ông chưa biết rõ được ý đồ của cô ta.

Ông nhớ lại cách đây nhiều năm về trước, cái thủa mà ông chân ướt chân ráo cầm cái mảnh bằng Y đi khắp nơi trong thành phố xin việc, nơi đâu cũng lắc đầu.

Ông liền theo một đám bạn đi vùng kinh tế mới, và lập nghiệp ở một vùng quê xa xôi hẻo lánh.

Một chàng trai trắng nõn trắng nà, vì hận cái chốn đô thành mà phải lặn lội về cái vùng quê không có đường xe chạy (những năm sau này, có phần khắm khá hơn). Người dân bệnh họan thì chỉ biết cạo gió, giác hơi, bệnh nặng thì chết, mà không hề có một cơ sở y tế nào. Mãi những năm sau, một cơ sở y tế của cả một khu vực rộng lớn hình thành, và dĩ nhiên, anh mới có đất vụng võ. Chuyên ngành của anh là nhi, nhưng một bác sĩ như anh không chỉ yêu cầu là nhi, mà có phải đảm nhận tất cả mọi thứ. Cái ngày đầu anh nhận một ca đẻ, làm cho anh nhớ suốt đời. Sau này anh mới biết, đó cũng là ca đẻ đầu tiên ở vùng quê được đem đến trạm xá, vì trứoc giờ, họ chỉ nhờ vào tài nghệ của những bà mụ vườn.

Lần đầu tiên anh nhìn âm vật thật của người phụ nữ trưởng thành, thì chính là lúc anh nhìn thấy của một sản phụ, anh không biết mình phải nên vui hay nên buồn nữa. Anh không dám nhìn thẳng vào cửa mình, nhưng anh cũng thấy được âm hộ sưng phồng lên, bự chành bành, tím sậm. Không may cho anh, thấy chim sản phụ là chuyện thường ngày của một bác sy sản, tức là không cho phép dương vật của họ cương. Còn đàng này, anh chỉ là một bác sĩ nhi, nên thấy chim như vậy mà anh vẫn cương lên được. Anh thấy xấu hổ vô cùng, cũng may là chỉ có sản phụ và anh. Lúc đó anh phải dùng lưỡi lam cạo hết lông của cô ta. Phải công nhận một điều, bên ngoài có quê mùa đi chăng nữa, thì âm vật gần như nhau. Cũng lông rậm, cũng hai mép, cũng hột le, cũng màng trinh… sản phụ nhìn anh, ngượng ngùng, ngượng đến nổi anh kêu cô ta rặn, nhưng rặn hoài vẫn không được.

Sản phụ cũng làm, các cái anh đều đảm trách. Riết rồi anh trở thành một bác sĩ giỏi và nổi tiếng của cả một vùng quê rộng lớn. Anh được phép mở phòng mạch tư ngay sau đó. Những năm đầu, cái lợ của anh không phải là tiền, mà là được chiêm ngưỡng rất nhiều cơ thể phụ nữ. Trước mặt anh, không ai dám cải lời khi anh yêu cầu họ cởi bỏ quần áo.

Họ kính nể, họ say mê.

Những cô gái đang tuổi trăng tròn thì lấy anh làm hình tượng cho người chồng lý tưởng.

Có bà mẹ, đưa con gái của mình đến khám, nhưng khi anh đã là vua của một vùng, thì việc ấy coi như là tiến cung.

Theo kinh nghiệm, anh chỉ chơi những người con gái tự nguyện đem thân xác tới, và họ đã có chồng càng tốt.

Khi họ đã có chồng, họ không phản đối việc anh làm, vì họ muốn học thêm kinh nghiệm, nhưng với những cô bé chưa chồng, nhất là chưa một lần ăn nằm với ai, màng trinh còn nguyên vẹn, họ rất đắn đo khi anh làm chuyện đó, và thường họ có những phản ứng mà anh sẽ không ngờ. Nhưng nói chung, khi họ chịu cởi quần áo ra, thì y như rằng họ đã chịu để cho anh chơi.

Anh chơi không biết bao nhiêu người, không còn nhớ bao nhiêu lần, chỉ biết rằng có những bệnh nhân cứ tái khám, tái khám, mặc dù anh kết luận không có bệnh gì cả…

Hà nằm đó chờ đợi, và cô chẳng đoán được ông ta sẽ làm gì mình. Dương vật gỉa như cô gái kia ư? Không, cô đâu cần dương vật giả. Cô cần chính cái của ông ta đút vào để làm bằng chứng. Ông Lê Nam cũng rất đắn đo trước thân thể mỹ miều của cô gái đang nằm trần truồng trên giường khám, thân thể của cô gái không phải chịu sương chịu khó mà lần đầu tiên ông được chiêm ngưỡng. Qua khỏi đầu gối trở lên trên, làn da trắng mịn dần làm cho chùm lông chính giữa hình tam giác nổi cộm, đen ngòm… ông chưa động tay động chân mà những sợi lông đã sững lên, nhớt bắt đầu rịn ra. Ông nhớ rất rõ cái lần ông chơi bệnh nhân đầu tiên là một cô bé độ chừng 17 – 18 gì đó. Tình cờ ông đi từ trạm xá về, trời chuyển mưa đen kịt. Đi ngang qua một cái chòi lá nằm trơ trọi giữa cánh đồng thì nghe tiếng rên đau đớn của một bé gái.

– Dạ con đau lắm.

– Đau chỗ nào?

Cô bé chỉ vào bụng, hơi chệch xuống dưới. Lê Nam không nghĩ là cô bé lừa mình. Anh ngỡ ngàng, bối rối. Anh lập tức dìu cô bé về nhà mình, vì nơi đó có đèn điện sáng thì anh mới khám được. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô gái làm cho anh động lòng. Lần đầu tiê được nằm trên giường nệm trắng tinh, cô gái không dám nhúc nhích.

Nó nằm co ro, lại càng co ro hơn khi anh ấn tay vào bụng nó.

Anh lần tay về bên dưới.

Tags: ,

Có thể bạn cũng muốn đọc