Truyện sex » Truyện sex ngắn » Bác sĩ miệt vườn

Bác sĩ miệt vườn

Chương 6

Anh dùng đầu dương vật mình chà vào âm hộ, chừng như quen dần, âm hộ của nó giãn trở lại, mở càng to hơn.

Hứng quá, anh ấn dương vật vào một chút, con bé có cảm giác là âm hộ của mình bị một vật gì đó nông bự ra, đau điếng, bất giác nó đưa tay sờ xuống chim, chạm ngay vào dương vật của anh.

Anh cầm tay nó cho vuốt dọc theo dương vật.

Con bé cũng chẳng biết đó là dương vật của người đàn ông, mà cứ tưởng đó là ống chích của bác sĩ.

– Anh chích vào nghen, ráng chịu đau, đừng có la.

– Dạ…

Anh ấn mạnh vào một cái ót, con bé đau quá, nước mắt ràng rụa, mà chẳng dám la to.

Máu đã chảy dọc theo hai bên háng, xuống ngay lỗ đít.

Lồn con nhỏ bót quá, cứ như ngậm chặt lấy dương vật, nó không cho anh rút ra.

Vẫn biết là con bé đang còn đau, nhưng anh không dừng lại được.

Anh bắt đầu nắc, nước nhớt trong lồn con bé đã thấm trọn dương vật của anh.

Anh di chuyển dễ dàng hơn, nhanh hơn, và dứt khoát hơn.

Cơn đau dịu dần, con bé thấy có cái gì đó cứ thụt ra thụt vô trong chim của mình, lại còn có cảm giác sương sướng nữa, nó cố gắng nằm yên cho ông bác sĩ chích, nhưng nó chẳng nằm yên được, thân thể của nó cứ phải trườn tới trườn lui theo nhịp nắc của anh. Anh đã quá quá, anh sướng quá, anh thỏa mãn quá, vì anh đâu có ngờ rằng mình nói chích thuốc mà bệnh nhân nằm yên cho anh chích như vậy. Oáng chích của anh cứ phầm phập ra vào. Từ chỗ nằm yên cho anh chích, con bé cũng rên hư ử theo nhịp nắc của anh. Anh nhủ rằng mình sẽ dùng chiêu này cho những bệnh nhân khác. Anh sướng, anh rung lên, dương vật của anh giật giật trong người con bé, tin khí tràng ra ngoài… anh dịu dần.

– Hết đau bụng chưa?

– Dạ, đỡ rồi ạ.

– Có cần, thì ngày mai đến anh chích nữa nghen.

– Dạ…

Ngày hôm sau con bé đến thật, anh cũng chích, và lần này nó sướng, nó rên dữ lắm. Nó đã biết không phải anh chích, mà anh đang làm cái chuyện vợ chồng với nó, nó sung sướng vì được hầu hạ, được làm vợ bác sĩ, dẫu cho đó chỉ là cái miếng chớ không có tiếng, nhưng người đời, khối người thích có cái miếng đó…

Tiếng Hà đằng hắn làm cho ông bừng tỉnh. Trước mặt ông đây là một bệnh nhân không bình thường, đang hạ mình cởi hết quần áo cho ông ngắm. Ông lắc đầu trong sự giật mình. Ông buột miệng mà chẳng biết mình đang nói gì:

– Cô là ai? Tại sao cô đến đây?

Đến lượt Hà giật bắn người. Cô giật mình vì chân tướng mình đã bại lộ, vậy là công toi, nhất là cô đang trần truồng như nhộng trước mặt người đàn ông xa lạ. Nếu cô là bệnh nhân thực thụ thì chuyện cởi đồ cho bác sĩ khám là chuyện thường tình, đằng này, trong mắt ông, cô không phải là bệnh nhân, vậy cô cởi đồ cho ông để làm gì? Hoá ra cô trở thành đĩ thõa.

– Tại sao anh nghĩ tôi không đến đây để khám bệnh?

– Chính thân thể của cô đã nói điều đó.

– Là sao?

– Cô chưa hề có chồng, vậy cô muốn khám vô sinh?

Hà rung bần bật. Cô nhảy nhanh xuống giường rồi mặc đồ vô. Cô thấy ngượng ngùng với việc làm của mình. Cô bực dọc vì hành vi của ông bác sĩ. Ông ta không nói ngay từ đầu, để cho mình phải trần truồng ra cho ông ngắm, để rồi ổng phán một câu xanh dờn. Cô không thèm nói với ông, đi nhanh ra ra cửa sổ. Cô mang vào và đặt lên bàn ông tất cả dụng cụ nghe nhìn mà cô đã cài từ hồi chiều.

– Đây ông xem, tôi là cảnh sát…

– Vậy cô định làm gì?

– Tôi không có ý định bắt ông, nhưng những việc làm của ông đã làm tổn thương bao nhiêu cô gái vùng nông thôn…

– Cô nói không đúng. Thật ra là tự nguyện.

– Tự nguyện ư? Ông đã lợi dụng việc khám chữa bệnh để quan hệ tình dục với những cô gái trẻ, làm ô uế ngành nghề của ông.

Thật ra cô đang giận cá, nên chém thớt cho đã nư. Cô giận ông đã nói ra sự thật, mà ông đã không làm cho cô giống như ôg đã làm cho những cô gái khác.

– Để cho tôi có thể hiểu và tin, ông có vui lòng kể sự thật đời của ông không?

– Vâng…

Ông Lê Nam đã đóng cửa phòng khám rồi cùng Hà ra sau vườn. Tiếng chim hót líu lo hoà trong ánh nắng ban mai, đưa hồn cô về tận những cõi thần tiên. Đi bên ông, cô không thấy ông có vẻ là dâm tặc, mà như một người tình.

Dựa mình vào gốc cây, mặc cho tia nắng rọi thẳng vào mặt, ông chậm rãi đi về cuộc đời mình.

– Tại sao ông được cái danh là chữa vô sinh?

Hà hỏi ông trong cái giọng mềm mại hơn, không còn gay gắt như chiều tối hôm trước. Gỡ cặp kính cận, mặt ông có vẻ mệt mỏi.

Đó là câu chuyện của những năm trước. Trước cái thời điểm này, tôi đã ở với rất nhiều nữ bệnh nhân. Đa phần là những cô trẻ đẹp, và họ không hề/ không thể dứt ra được. Họ coi những lần ăn nằm với tôi, là một sự ban bố mà tôi đã rộng lòng cho họ. Họ quý mến, họ coi tôi như thần tượng. Một hôm, tôi nhận một bệnh nhân cũng trạc tuổi như cô đến khám:

– Cô bệnh gì?

– Dạ… dạ… bác sĩ có thể làm cho em có con được không ạ?

Tags: ,

Có thể bạn cũng muốn đọc