Truyện sex » Truyện sex ngắn » Bác sĩ miệt vườn

Bác sĩ miệt vườn

Chương 7

Trời đất, tôi nghe như vậy mà giật cả mình, tôi mà làm cho cô âý có con ư? Tôi dư sức để làm cái chuyện ấy, chỉ cần tôi mơm vài mũi. Không đơn giản như vậy, cô ta kể lại là đã có chồng, nhưng không sao có con được.

– Cô và chồng có ăn ở thường xuyên không?

– Dạ, lúc trước thì thường lắm, có khi một ngày hai lần lận. Nhưng từ khi biết em không có con, ành buồn, nên có khi một tuần chẳng có lần nào cả.

Tôi hẹn cô ta cùng chồng đến để tôi khám. Thú thật, hồi học ở trường không học kỹ về chuyện này, chỉ nói sơ sài. Tôi nhủ thầm, nếu không được thì có chết thằng tây nào đâu? Sau một hồi khám cho người chồng, hình dáng, độ lớn cũng bình thường. Anh ta cũng ham muốn, cũng làm cái chuyện đó bình thường lắm. Tôi đề nghị:

– Nếu muốn tôi chữa có kết quả, thì cả hai vợ chồng phải nghe lời tôi. Tôi phải lấy và kiểm tra tinh trùng của anh mới được. Bây giờ tôi ra ngoài, hai người cứ sinh hoạt bình thường như ở nhà. Khi nào xong, anh ra cho tôi hay. Nhớ là phải xuất vào trong khay này.

Nghe tiếng cửa đóng lại, hai vợ chồng nhìn nhau e ngại, vì họ chưa làm cái chuyện này ở nơi lạ, và ít khi làm vào ban ngày. Anh ta tiến đến ve vãn người vợ, rồi đưa tay sờ vào chim. Cô vợ giúp chồng cởi quần áo rồi nằm dài lên giường. Ông chồng leo lên, nằm dài trên mình vợ, đút vào rồi nắc. Nắc lia nắc lịc khoảng 5 phút, rồi anh ta phóng tinh vào khay. Tôi cho họ về mà không quên dặn riêng với cô vợ:

– Ngày mai cô đến đây khám. Khoảng một tháng là cô có thể có con được.

– Làm sao anh ti chắc như vậy? – Hà thắc mắc.

Tôi đã nhìn rất kỹ và khay tinh trùng của người chồng, gom lại chắc cũng cả muỗng canh, nhưng tuyệt nhiên trong vắt. Tinh trùng như thế thì làm sao có con cho được?

– Thế anh chữa bằng cách nào?

– Bằng chính tinh trùng của mình như với bao cô gái khác. Có điều là thai vì tránh thai, còn lần này làm cho thụ thai.

– Và kết quả tốt?

– Vâng. Từ đó tôi nổi như cồn, nổi hơn cả bệnh viện Từ Dũ như bây giờ.

Hà phân vân, không biết có nên hỏi câu này với anh ta không?

– Thế lúc khám em, anh không có cảm giác gì ư?

– Sao lại không? Bao giờ khi khám một người phụ nữ, anh cũng xem màng trinh của cô ta, xem cô ta có chồng chưa? Có con chưa? Hay là gái trinh. Thói quen là vậy. Khi nhìn thấy em trắng nõn nà như thế, anh chịu không được.

Hà thúc tay vào hông Lê Nam. Cô ngã người, mặt đỏ bừng nhớ lại cảnh mình nằm tênh hênh cho anh ấy khám.

– Thế sao lúc đó anh không làm gì em hết?

– Anh phát hiện ra em không bình thường, thì làm sao anh có thể làm gì em. Vả lại, gần đây anh cũng dè dặt lắm.

– Sao vậy anh?

Có một lần anh nhận một bệnh nhân trẻ tuổi, độ chừng 15. Anh ve vãn và cô bé đồng ý. Sau cái lần đầu anh chơi, con bé coi mòi hạnh phúc lắm. Ngày sau, rồi ngày sau nữa, ngày nào nó cũng đến tìm anh. Anh không tiếp thì nó ngồi chờ hoài, chỉ cần anh dẫn nó vô buồng, cởi hết quần áo nó ra để chơi, chơi xong là nó đứng dậy về ngay. Chỉ có chơi, chơi xong nó mới ngoan như vậy, còn không được chơi, con bé tỏ ra ương ngạnh, nói gì cũng không chịu. Sau này tôi không thâý nó đến nữa. Dò tìm thì mới hay cô ấy đã qua đời. Hôm đó, cô ây trên đường đến phòng khám, nó thấy có hai thằng đàn ông ngồi nhậu trong chòi canh. Thay vì đi qua như mọi khi, đàng này nó đứng lại nhìn.

– Ê, mày nhìn ra sau xem, ai kiếm kià.

Thằng này nhìn ra sau, chợt thấy có con bé khá xinh đang nhìn hau háu. Cả hai thằng cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để phần biệt trắng đen, nó chỉ biết rằng dương vật tự dưng phồng lên đòi hỏi. Nó lôi con bé vào chòi thay phiên nhau đụ. Từ cái chỗ sướng như ông bác sĩ, sau vài lần thay đổi, lồn nó khô nước, sưng tấy lên, vậy mà cả hai thằng chẳng thèm để ý, chúng nó chơi tiếp. Chúng chẳng những không chơi bình thường, mà khi hứng, chúng lấy rượu đế đổ vào lồn, đứa này đổ, đưá kia uống. Lồn sưng, gặp rượu đến thì rát không thể tưởng… sáng hôm sau, người ta phát hiện ra xác con bé trần truồng, lồn thì sưng múp, ruồi nhặn bu. Người ta tiếc thương cho cô bé bệnh tâm thần. Anh nghe như chết điếng. Con bé bị tâm thần, vậy mà anh là bác sĩ, anh không phát hiện, để cho con bé cứ mê muội anh.

Anh ray rứt, anh ân hận.

– Anh chơi như vậy, không sợ bệnh sao?

– Bệnh gì? Cô nào cũng mới tinh, có gì đâu mà sợ. Những bà có chồng, thì tối ngày chồng thui thui ruộng vườn, có ăn chơi đâu mà sợ lây bệnh.

Cả hai đâu ngờ rằng anh vừa kể vửà đưa tay vuốt ve nàng, còn nàng thì nằm ngả người lên đùi anh. Chỉ khi vừa xong câu chuyện thì họ mới nhận ra điều này. Lỡ tay đang ở trong quần của Hà, anh siết mạnh:

– Sao, có bắt anh không hả cô cảnh sát?

– Hứ…

Một lần nữa, nước trong chim Hà chảy ra ướt cả tay anh. Anh đỡ Hà ngồi dậy, anh hôn lên má.

– Em co chịu làm vợ anh không?

– Nếu không thì anh sẽ đi hoang thế này hoài sao?

Anh hạnh phúc khi nghe Hà nói như vậy. Họ chẳng cần giường nệm, mà đè ngay ra. Tiếng lá cây khô xào xạc bẹp dúm dưới thân thể của hai người theo từng nhịp, từng nhịp của Lê Nam, vị bác sĩ biệt danh “Bác sĩ miệt vườn”.

— Hết —

Tags: ,

Có thể bạn cũng muốn đọc