Truyện sex » Truyện sex ngắn » Cô em bên vợ

Cô em bên vợ

Chương 9

Lại vài phút cả hai ngồi bên nhau trong khoảng đêm mênh mông, tĩnh lặng, nhạt nhòa. Cuối cùng người mà Lý yêu lại đưa ra một giải pháp, một giải pháp thật thác loạn.

Một giải pháp làm tình tập thể, một giải pháp mà Lý để người mà Lý yêu và thêm hai người bạn nữa thay nhau làm tình, thay nhau đưa vào, thay nhau nắc, thay nhau giập với hy vọng động thai.

Không biết có phải vì tình yêu, vì tương lai hay không? Mà Lý lại một lần nữa đồng ý, đồng ý với giải pháp thác loạn của người mà Lý yêu đưa ra mà đến bây giờ mọi người vẫn còn thấy ghê tởm.

Ngay tối hôm sau thôi, bên rặng phi lao trên con đê cuối làng cùng với họ, có thêm hai người bạn trai của người mà Lý yêu. Họ ngồi bên nhau như bao trai làng, gái thôn đón gió những đêm hè. Đêm miền quê tĩnh lặng, đêm miền quê thanh vắng, là con trai nên người mà Lý yêu chủ động dẫn dắt để Lý vượt qua cái ngại ngùng ban đầu, vượt qua cái điều mà người con gái không bao giờ nghĩ tới. Để Lý cùng họ bước vào cuộc thác loạn.

Tỳ tay, gục đầu vào thân cây với xiêm y phần dưới đã trút bỏ. Lý chổng mông, lồn rộng mở, lồn chờ đợi. Đêm không trăng, đêm cuối tháng nhạt nhòa mờ ảo, bờ mông tròn trặn của Lý trắng nhạt nhòa trong dáng hình người thôn nữ cam chịu.

Lồn rộng mở đón nhận khúc dương vật, khúc dương vật cắm ngập trong lồn Lý. Những cú nhấp, không những cú giập, những cú giật thì đúng hơn, những cú giập, những cú giật như vũ bão.

Người Lý chòng chành, người Lý đung đưa, người Lý rung giật theo nhịp giật thác loạn của người con trai đứng sau Lý. Lý không biết mình đứng thế bao lâu và những khúc dương vật ấy đưa vào là của ai khi Lý đã đồng ý, Lý gục đầu nhắm mắt bên thân cây cam chịu. Để đến khi chân lý như muốn rủn, muốn quỵ xuống và từ cửa mình Lý một dòng tinh dịch chảy dài theo bắp đùi thành vệt nhớp nhúa, Lý mới như choàng tỉnh, Lý mới ngẩng lên…

Mần sống trong Lý vẫn bình yên, mần sống trong Lý vẫn lớn dần, dù trò thác loạn ấy của họ vẫn triền miên, vẫn như một thú vui, một trò chơi của người mà Lý yêu cùng những người bạn.

Mần sống trong Lý vẫn lớn dần, mần sống đã lùm lùm thế chỗ cho cái vòng eo của cô thôn nữ trinh trắng ngày nào. Gia đình họ phải can thiệp, gia đình họ phải vào cuộc.

Lý về làm dâu nhà người ta, Lý về làm dâu trong nét buồn đời con gái, Lý về làm dâu không lá trầu quả cau, không rượu nồng, pháo hồng đưa tiễn.

Ngôi nhà vợ chồng Lý lập nghiệp với quán ăn bên đường, với cái duyên bán hàng của Lý nên ngày một khấm khá. Và tất yếu thôi, sự dễ rãi của Lý đã phải trả giá, ngôi nhà của vợ chồng Lý lại là điểm của trò chơi thác loạn.

Tuần đôi ba buổi, những người bạn của chồng Lý lại tụ tập cờ bạc và không ai khác ngoài Lý lại là người để họ giải đen, để họ vui trong trò chơi thác loạn, để họ làm tình tập thể.

Mà cũng thật lạ cho Lý, không những Lý chấp nhận trò chơi thác loạn ấy mà Lý còn rất sành điệu trong ngón nghề làm tình thác loạn ấy…

Quay lại nhìn tôi em tủm tỉm:

– Bây giờ mình đến nhà Lý để anh xem Lý bây giờ ra sao? Còn giống Lý của ngày xưa không? Lý ngày xưa thật sành điệu. Bên chiếu bạc, Lý sẵn sàng Nuy với tất cả vẻ nguyên sơ của loài người, Lý rạn rĩ để mọi người giải đen, để mọi người mân mê, để mọi người vày vò trên đôi gò bồng đảo… để khuôn mặt Lý, để bầu ngực Lý là nơi để họ phóng tinh. Hơn thế nữa Lý còn chấp nhận để họ ngắm mình, ngắm mình với những đám tinh se lại đóng thành mảng trên khuôn mặt khả ái nhưng cam chịu của Lý.

– …

– Là con gái em cũng phải phát ghen lên với Lý, phát ghen với đôi tay, với cái miệng của nó. Đôi bàn tay, cái miệng của nó thật điệu nghệ – Dù đã bao lần những người bạn của chồng Lý đã thông tường “Hang cùng ngõ hẻm” của con người Lý vẫn không quên được, vẫn đến đều đều để hưởng thú vui thác loạn do Lý mang đến.

– …

– Nhưng tất cả, tất cả đã hết rồi! Tất cả chỉ còn là “duyên hẩm phận hiu”… “No xôi chán chè” Chồng Lý và những người bạn bỏ đi, bỏ đi sau khi đã ôm trọn những gì mà Lý tích cóp được.

Gia đình nhà chồng lấy lại nhà, Lý bơ vơ ôm quần áo, ẵm đứa trẻ về lại ngoại trong cô đơn ghẻ lạnh, trong xa lánh mọi người. Kể cũng tội anh ơi…

– Kể cũng tội anh ơi! Tội cho một kiếp hoa…

Lời em than như kết cục một câu chuyện buồn cho Lý.

– Bây giờ mình đến nhà Lý đi anh.

Một lần nữa em lại rủ tôi…

— Hết —

Tags: , ,

Có thể bạn cũng muốn đọc