Truyện sex » Truyện sex ngắn » Công chúa Bạch Tuyết

Công chúa Bạch Tuyết

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một bà hoàng hậu nhan sắc tuyệt trần. Bà sống hiền lành phúc hậu nên luôn được moị người quý mến. Mùa đông năm ấy, trong lúc ngoài trời tuyết rơi lả tả, hoàng hậu ngồi khâu bên khung cửa sổ bằng gỗ mun đen bóng. Đột nhiên, kim đâm trúng ngón tay hoàng hậu, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống nền tuyết trắng xóa. Bà chợt ước ao có được một đứa con gái cũng xinh đẹp như cảnh vật trước mắt.

Quả nhiên một thời gian sau bà sinh được một cô con gái đúng y như bà từng mơ ước. Cô gái có một làn da trắng như tuyết, môi thắm tươi như giọt máu, tóc đen láy như gỗ mun cửa sổ. Bà đặt tên con là Bạch Tuyết.

Chẳng bao lâu sau, hoàng hậu qua đời vì bạo bệnh. Nhà vua dù rất thương tiếc hoàng hậu nhưng vì nhiều lý do ông buộc phải lấy một bà vợ khác. Bà này cũng xinh đẹp khác thường nhưng lại có tíng tình cực kỳ kiêu căng, hợm hĩnh. Bà ta có một tấm gương thần. Mỗi lần ngồi trước gương bà thường hỏi:

Gương kia ngự ở trên tường.

Thế gian ai đẹp được nhường như ta!

Gương bèn trả lời:

Hoàng hậu đẹp nhất trên đời.

Thế gian ai sánh với với người được đâu!

Và bà hoàng hậu thường tự cười lớn về điều đó. Vài năm sau nhà vua qua đời, quyền thừa kế ngai vàng thuộc về tay hoàng hậu. Vốn rất ghét Bạch Tuyết nên hoàng hậu đã đối xử rất tệ bạc với Bạch Tuyết dù cho cô bé còn nhỏ chưa biết gì. Bà bắt Bạch Tuyết phải đi chăn vịt bên ngoài hoàng cung suốt cả ngày, Đã vậy tối đến bà ta chỉ cho nàng nghỉ ngơi trong căn nhà kho cũ kĩ. Bạch Tuyết ngày càng giống một cô bé nhà quê hơn là một công chúa. Tuy nhiên Bạch Tuyết vốn tính hiền lành nên không hề chấp nhất, cô chỉ biết chăm chỉ làm việc, hoà đồng yêu thương mọi người nên luôn được mọi người quý mến.

Khi Bạch Tuyết lên mười bảy tuổi, nàng bỗng nhiên trở nên tươi đẹp như ánh nắng mùa xuân. Nàng có một gương mặt thật đẹp với má lún đồng tiền xinh xắn, đôi môi mọng đỏ khiêu gợi khiến người ta không chỉ muốn ngắm nhìn mà còn thích được cắn vào, được vuốt mái tóc dài đen láy óng ả như tơ.

Mới bước vào độ tuổi mười bảy mà thân hình của nàng đã thật nảy nở và hết sức gợi tình. Nàng thường chọn lựa những bộ đầm nào có thể bó sát cơ thể mà mặc nhờ đó những đường cong tuyệt mỹ trên cơ thể nàng được dịp phơi bày ra, nhất là bộ ngực căng tròn rung rinh dưới lớp áo và phần mông căng tròn không một chút tì vết.

Làn da Bạch tuyết ngày ngày phải tiếp xúc với nắng mưa nhưng bao giờ cũng trắng toát và cực kỳ mịn màng như làn nước êm ả. Đôi chân nàng thì quý phái vô cùng, thon dài và gọn gàng. Từng bước đi của Bạch Tuyết làm cho ngay cả hoa đẹp còn phải e thẹn nhường đường vì kém sắc.

Với vẻ đẹp chết người đó, cộng thêm với tính tình hiền hòa nên Bạch Tuyết càng được mọi người quý mến hơn, mọi người trong lâu đài quan tâm chăm sóc và cuộc sống của nàng lúc nào cũng tràn đầy niềm vui. Nhưng niềm vui nào có được dài lâu. Một hôm hoàng hậu ngồi trước gương thần, bà ta hỏi:

Gương kia ngự ở trên tường.

Thế gian ai đẹp được nhường như ta?

Gương trả lời:

Trước kia bà đẹp nhất trần.

Nhưng nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.

Hoàng hậu rất tức giận. Bà rắp tâm sẽ giết chết Bạch Tuyết để thế gian chỉ có một mình bà ta là xinh đẹp.

Tags: ,

Có thể bạn cũng muốn đọc