Truyện sex » Truyện sex dài » Gò Ô Môi

Gò Ô Môi

Chương 11

Thế rồi Tư Ðát nằm ngứa để cho Ngọc leo lên cắm cặc vào lồn ngồi mà dộng cừ. Còn Chỉnh thì ngồi lên mặt Tư Ðát cho anh chàng bú lồn. Cứ như thế ba người đụ thay phiên nhau cho đến khi trăng xế bóng.

Bấy giờ Ngọc với Chỉnh đã làm hòa với nhau, đồng ý từ nay chia nhau mà ân ái với Tư Ðát. Mỗi cô bây giờ đã ra đến ba lần, trong khi Tư Ðát bình chân như vại mà còn được nuốt không biết bao nhiêu là nước lồn của hai cô gái 15.

Ðó là tất cả phần chuyện còn lại mà Chỉnh đã kể cho Hạnh nghe. Nhưng Hạnh đã không tiện kể lại cho Sảnh biết. Hay nói cho đúng hơn, Hạnh cố tình dấu đoạn vừa rồi của câu chuyện. Vì hôm Chỉnh kể cho Hạnh nghe xong, thì chính Hạnh cũng rất thèm cái hấp dẫn của Tư Ðát, nên cô nàng đã hỏi Chỉnh rất cặn kẽ:

– Chỉ có đêm hôm đó mà Chỉnh đã yêu say đắm Tư Ðát đến vậy à?

– Không. Sau đêm đó, bằng mọi giá em đã rủ anh Tư tới nhà em đụ tiếp mấy lần. Tuyệt lắm chị Hạnh ơi. Em phải thú thiệt là em mê anh Tư hơn mọi chuyện khác trên đời này. Chị có biết tại sao không? Tại vì anh Tư đụ liên tục hai ba tiếng đồng hồ là thường. Con cặc của ảnh chẳng bao giờ bị mềm. Còn sự chiều chuộng của anh Tư thì thật là bậc nhất trong thiên hạ…

Ðàn bà con gái chỉ thích có hai điều. Thứ nhất là chiều chuộng, thứ hai là chơi dai. Anh Tư có tất cả, cộng thêm một con cặc to và dài lạ lùng. Em chưa từng thấy của ai như vậy.

Hạnh ngồi há mồm nghe từng chi tiết, đôi mắt mơ màng và định bụng sẽ tìm cách làm quen với Tư Ðát.

Ðó là hôm Hạnh đi cắm rô ngoài đìa, gặp Tư Ðát đang chèo xuồng cắt tranh.

– Ủa, Hạnh đi cắm rô ngoài này mà đi có một mình vậy sao. Nguy hiểm lắm à nhen. Kiếm có khá không?

– Cũng khá anh Tư. Với lại tại ở không buồn quá em kiếm chuyện ra cắm rô với hái súng cho vui. Hổm rày anh có tới nhà con Chỉnh chơi không? Con nhỏ dễ thương lắm…

Tư Ðát giật mình. Chuyện đó kín như bưng mà sao Hạnh lại biết được. Không lẽ… Hạnh có mắt thần? Hạnh hỏi tiếp Ðát:

– Ủa, sao tự nhiên mà anh Tư có vẻ lo âu quá vậy?

– À, không. Anh lo là vì… chuyện anh với con Chỉnh… Làm sao em biết được hay quá vậy? Chắc em vợ anh nói hả?

– Ối, chị em bạn thân mà. Có cái gì cũng đem khoe nhau. Nó khen anh nhưkhen một ông tiên… làm em cũng…

Hạnh bỏ lững câu nói, cúi mặt thèn thẹn vì trót lỡi lời. Tư Ðát quay nhìn Hạnh ngay. Ðể chắc ăn, Tư Ðát hỏi Hạnh:

– Chỉnh đã khen anh ra làm sao mà em bảo anh là tiên?

– Dạ nó nói… Nó nói cái gì của anh cũng không chê vào đâu được hết. Nó nói trên đời này không thể tìm thấy người thứ hai như anh. Nên chi cả ba chị em của chị Hai Mừng đều mê anh, đều dâng hiến cho anh.

Tư Ðát làm bộ mắc cỡ. Nhưng trong lòng rất khoan khoái vì biết rằng sấp có một con nhạn nữa sẽ lọt vào bàn tay của mình. TưÐát giả bộ khiêm nhường nói:

– Em Hạnh đừng tin lời Chỉnh. Anh thì cũng tầm thường như bao người con trai khác, chớ có gì lạ đâu Thấy rồi hãy tin…

Hạnh bẻn lẽn, mặt hồng lên và nhỏ giọng:

– Dạ, em nói thiệt anh đừng có giận. Hôm ở đình ông Của, em với con Chỉnh cùng rình xem anh với con Ngọc… Ðược nửa chừng, em chịu không nổi, nên phải chạy tuông về nhà. Nếu còn ngồi đó, dằn cơn không được, em dám… Dám sao? Nói cho anh nghe đi. Ở đây vắng vẻ đừng có mắc cỡ.

– Dạ, thì em cũng dám nhảy ra dành anh, mà hưởng như con Ngọc. Anh kỳ quá hà. Người ta không dám nói mà anh cứ hỏi…

Tư Ðát sướng lâng lâng trong người. Anh chàng nhìn nhan sắc của Hạnh, với khuôn mặt đỏ hồng rồi thả một câu thật khẽ:

– Vậy bây giờ anh đang ở không đây nè. Ngọc cũng không mà Chỉnh cũng chẳng có ở đây. Hạnh có muốn dành anh làm của riêng không?

Trong lòng thì rạo nlc bần thần, mà Hạnh vẫn còn làm dáng:

– Thôi anh ơi. Ðổ bể ra, nội ba chị em của Ngọc nó xởn em không còn sợi tóc, nói gì tới con Chỉnh…

Tư Ðát lần xuồng mình gần sát xuồng của Hạnh và nói:

– Ðổ bể? Bộ hổng lẽ đụ bữa nay rồi em đem đi bán rao chuyện tụi mình cho thiên hạ biết như cô Chỉnh đã làm à?

– Em đâu có ngu. Món ngon thì âm thầm kín miệng mà hưởng. Bộ ngu sao đem chuyện mình cho thiên hạ biết.

– Vậy thì làm sao đổ bể được mà em lo?

– Dạ, em sợ tai vách mạch rùng. Có kẻ đang nhìn lén, như cái đêm anh… anh làm con Ngọc ngoài kinh, có con Chỉnh chèo theo xem lén. Mèn ơi nghĩ tới là em nổi da gà rồi…

Tư Ðát đứng lên nhìn quanh cái đìa. Ai muốn âm thầm chèo vô đây không phải là chuyện dễ, vì tranh mọc quá đầu người. Xuồng chạm tranh là nó kêu xào xạc. Còn muốn lội khơi khơi thì tranh nó cắt đứt da. Nhìn một vòng khấp đìa xong, Tư Ðát nói:

– Bảo đảm với Hạnh là ở đây chỉ có hai anh em mình. Anh đứng lên rồi mà cũng không thấy hết đìa, huống hồ là xem lén. Cặp sát xuồng lại, anh cột lại cho.

Con Hạnh hơi vững tâm. Phần vì thân hình nở nang hấp dẫn của Tư Ðát làm con Hạnh mê mẩn tâm thần. Cái quần đùi mỏng tanh của Ðát đã bị gió thổi, ôm sát con cặc. Ðó là mục tiêu làm Hạnh ngây ngất tự nãy giờ.

Cột xong xuồng cho Hạnh, Tư Ðát lại ngồi sát một bên:

– Chắc em lớn hơn Chỉnh một tuổi há?

Dạ, tụi nó kêu em bằng chị.

– Từ hồi nhỏ đến giờ em đã biết gì chưa?

– Anh này. Anh làm em như là gái hư gái thúi không bằng. Bữa nay em bạo dạn ăn nói là tại vì vì em đã nhìn thấy anh trần truồng một lần. Lớp con Chỉnh hết lời khen ngợi. Nên em… em… muốn có được dịp hân hạnh nói chuyện với anh chứ bộ.

– Nói chuyện thôi chứ hổng có… có…

Nói tới đó, Tư Ðát thò tay cầm lấy tay Hạnh. Hạnh run lên bần bật. Mặt đỏ như trái gất chín. Nó nhìn mông lung xuống mặt hồ.

Mấy con ếch nhảy lăng tăng trên những lá súng còn non màu xanh tím. Mấy con nhện hoảng hồn băng chạy tán loạn, làm mặt nước nổi lên từng vòng nước nhỏ. Lòng của Hạnh cũng đang chao đảo lâng lâng một cảm xúc khó tả. Vì lần đầu tiên trong đời con gái Hạnh được một người đàn ông cầm tay. Mà người đó lại là thần tượng mà Hạnh từng ao ước.

Hạnh lại phóng mẩt nhìn quanh. Chỉ toàn tranh với tranh, cao quá đầu người, mọc dày khít. Ðứng cách nhau vài thước chưa chắc đã thấy nhau, đừng nói ngồi lọt trong khoang xuồng. Trời một màu xanh lơ, có vài cụm mây trắng mỏng như lụa. Gió mát đồng nội thổi hây hây. Không một tiếng động. Thỉnh thoảng nghe tiếng cá táp bóng gần đó. Quang cảnh thật hữa tình thơ mộng.

Tư Ðát nhìn trân trối gương mặt Hạnh đang nóng bừng. Tay Hạnh run run chờ đợi. Thấy im lặng qua, Tư Ðát hỏi:

– Em có yêu ai chưa?

– Dạ… chưa. Có rồi, ai lại để anh cầm tay…

Sự thật Hạnh đã yêu Sảnh. Nhưng chàng này nhà quê hiền lành, chất phát, lại thêm nhút nhát. Ðã mấy lần Hạnh mở ngõ, khiêu gợi, mà Sảnh như con cừu non. Muốn xây hạnh phúc kiểu cổ điển, nghĩa là phải có cưới xin, trong khi Hạnh lại là loại gái mới, muốn hưởng trước khi khép cuộc đời vào làm vợ.

Với lại nghe mấy con bạn đàn em như Ngọc, Chỉnh, Ðóa… cô nào cũng đầy ắp tình yêu và xác thịt nên Hạnh cũng nôn nao, muốn hưởng một lần cho biết… Gặp riêng Tư Ðát trong hoàn cảnh thuận tiện như vầy, không phải là chuyện dễ.

Tư Ðát táo bạo đưa bàn tay Hạnh lên mũi hôn tha thiết. Ðát còn lấy lưỡi liếm khe khẽ giữa những ngón tay của Hạnh, làm ốc trâu con nhỏ chạy rần khẩp người.

Chiếc Cằm của Hạnh được Ðát nâng lên, thật gần với môi chàng. Hơi thở của Hạnh dồn dập, đứt quãng, đôi mắt dại hần đi. Ðát sà xuống, dùng mũi hôn lên mà nàng một cái hôn thật nồng nàn, rồi lần qua đặt môi lên hôn môi cô bé~ Dại khờ, lúng túng, vụng dại chỉ có vài giây, là con Hạnh đã được Tư Ðát ngậm chặt môi nút thật êm đềm, thắm thiết.

Hạnh mềm nhũn nhưcọng rau héo, ngã hần vào người Tư Ðát, ôm quấn lấy Ðát, nhắm mắt, để cho Ðát tiếp chiếc hôn dài lê thê, đắm đuối.

Mấy con chim vịt trời bay qua làm không trung giao động. Giao động như tấm lòng trinh trắng của Hạnh đang dạt dào một cảm xúc sung sướng tuyệt trần. Hạnh nghe nước lồn ứa ra ở cửa mình. Nhất là lúc Tư Ðát đưa lưỡi vào lỗ tai cô nàng để liếm thật nhẹ Hạnh rên âm ư không thành lời, mà Ðát thì hiểu. Ðó là tiếng rên của khoái lạc tuyệt vời mà Hạnh đang có.

Dày kinh nghiệm, sở trường như Ðát thì con chim non Hạnh có chắp cánh bay lên rồi cũng đâm nhào xuống mà chịu chết. Hạnh nghe ở lưng mình cồm cộm vật cứng của Tư Ðát. Vật cứng mà Hạnh với Chỉnh đã nhìn qua ở đình Ông Của. Nó bóng lưỡng, dài thòng, ngổ ngáo…

Tư Ðát tự động mở cúc áo của Hạnh. Hai trái vú diễm tuyệt trắng ngần phơi ra. Ðầu vú đỏ hồng lún sâu đang tìl tù’ sừng lên và lộ ra ngoài. Ðát cúi xuống hôn bằng mũi, rồi bằng môi, và cuối cùng ngậm nhẹ và bắt đầu nút.

Hạnh ưỡn mạnh. Người lên, hai tay bấu mạnh vào cổ Ðát:

– Anh Tư. Chết em anh Tư ơi! Mặc áo lại cho em, cài nút lại cho em. Em chịu không nổi nữa anh Tư ơi! Em điên lên cho anh coi.

Một tay Tư Ðát thoa, nắn trái vú, còn trái vú kia thì môi chàng bú một cách rất nghệ thuật. Hạnh cố gấng ngậm chặt miệng lại, mà rồi vẫn phải há miệng nói lớn:

– Vậy là đụ đó hả anh Tư? Sao em nghe con Chỉnh nó nói khác.

Tư Ðát hiểu rằng Hạnh sướng quá mà nói bậy, chớ làm gì mà không biết Ðát đang bú vú. Cho nên chàng chẳng thèm trả lời, cứ chăm chỉ mà bóp nắn cặp vú làm cho Hạnh la làng lên, chịu không nổi, thế nào rồi Hạnh cũng tự cổi quần mời chàng leo lên đụ.

Mắt của Hạnh trợn lên chỉ còn tròng trắng. Hai vành môi khô khốc vì thở hồng hộc. Một tay Hạnh luồn vào trong quần Tư Ðát cầm lấy con cặc nóng hổi cứng ngắc của Ðát mà nhồi, mà bóp:

– Ưm, cái này đây. Con Chỉnh khen nó như cục vàng. Cho em nhìn nó tận mặt một lần đi anh Tư. Em thèm quá anh ơi!

Và Hạnh quay mình nằm sấp lại, móc con cặc Tư Ðát ra xem. Bất giác môi Hạnh ngậm vào mà nhai, nút ngồm ngoàm tràn miệng, ngon lành, thỏa mãn, mê đắm.

Tư Ðát nằm bật ngửa ra, nhìn trời xanh trên cao, nghe miệng của Hạnh đang ngấu nghiến con cặc của mình mà lòng tràn ngập đê mê. Tư Ðát sắp đặt những màn cụp lạc hứng thú suốt buổi nay với Hạnh trên khoan xuồng, giữa đìa vắng.

Tags: , , ,

Có thể bạn cũng muốn đọc