Truyện sex » Truyện sex dài » Gò Ô Môi

Gò Ô Môi

Chương 18

Lúc Sảnh trở lại thì trời đã tốl’ Nó cầm đuốc lên chòi vịt, thì không thấy con Hạnh ở đó nữa. Sảnh gọi tên con Hạnh vang động cả một góc trời, rồi cầm đuốc chạy đi tìm.

Tìm mãi mà vẫn không thấy. Sảnh chèo xuồng về nhà vào khoảng chín giờ đêm với cõi lòng hoang man, đau khổ, lo âu…

Không ai đoán được và ngờ nổi. Lúc Sảnh lùa vịt về hồi chiều, thì tức khắc Tư Đát xuất hiện, dẫn con Hạnh xuống bến sông ngồi trốn. Đợi cho Sảnh vát đuốc đi tìm Hạnh không được, phải trở về thì Tư Đát đưa Hạnh lên chòi đốt đèn lên, nhóm lửa nướng con vịt.

Hai người ăn nhậu xong là đè nhau ra bú liếm và đụ suốt đêm. Sở dĩ có chuyện đó là do lúc hai người ôm đụ nhau dưới đìa, đã âm thầm lập mưu, tối hôm đó sẽ dùng cái chòi của Sảnh ái ân suốt đêm.

Cuộc đời thật phức tạp khó hiểu. Lòng dạ đàn bà như thế thì đến thánh hiền cũng không hiểu nổi. Nói chi đến thằng chăn vịt ngây thơ như Sảnh.

– Đụ giữa rừng như vầy em vẫn thích hơn là mình đụ trong nhà.

Con Hạnh đang nằm trên mình Tư Đát dộng cừ và nói sát vào tai Tư Đát nhứ thế.

– Hồi chiều em đóng kịch hay thiệt. Đến anh mà cón phải lầm.

– Thiệt tình cũng không phải em đóng kịch.

Thấy Sảnh đau đớn quá em cũng cảm động, vờ rơi vài giọt nước mắt, cho hắn dịu bớt cơn đau. Vậy mà hắn cũng tin. Nhưng làm sao em mê Sảnh mà bỏ anh được. Đã bảo anh là thần tượng bất tử mà. Nói thiệt dù cặc của Sảnh có to bằng của anh. Hay tài nghệ đụ của Sảnh có dai sức như anh, em cũng không làm sao rời anh được. Ở nơi anh có cái gì lạ lắm, làm em lúc nào cũng thèm gặp, thèm.

Nói chuyện và thèm đụ.

Đâu phải có mình Hạnh. Đàn bà có chồng có con, lớn tuổi như má Hạnh còn phải mê mang tàn tịch. Bà đã từng khóc ngon lành khi phát giác ra Hồng, con gái lớn của bà, cũng mê Tư Đát. Và bà đành phải xa lìa Đát. Rồi đến lượt ba chị em của chị Hai Mừng…

– Lúc anh bú lồn thì nói thiệt không ai câm miệng được. Anh mà đã liếm cái mồng đốc, bú cái hột le, là người tình nào vĩ đại nhất của em cũng sụp đổ, tiêu tan.

Nghe Hạnh thành thực khen ngợi mình như thế, TưĐát lật Hạnh nằm ngửa ra, đưa lưỡi hành quân. Trời cuối tháng, tối đen như mực. Ếch nhái ngoài đìa kêu ầm ĩ. Ngọn đèn dầu phộng đã nhỏ ngọn, còn bị gió thổi lắc lư. Mỗi lần gió thổi là. Cái chòi rùng mình kêu ọp ẹp cộng với tiếng mái tranh và phênh thưa, làm không khí thật hữu tình lãng mạn.

Buổi hẹn lạ lùng này cũng do Hạnh đề nghị ngay trước khi chị Hai trao đổi tình nhân ở dưới bến đìa. Thằng Sảnh làm sao hiểu nổi sự phản trắc dã man nơi con Hạnh. Và cũng không sao ngờ nổi giờ này Hạnh đang la:

– Giữa Gò Ô Môi vấng vẻ ban đêm như vầy em la đâu ai nghe phải không mình? Trời ơi là Trời. Con xin lỗi Trời tha thứ cho con đã phản bội người yêu tên Sảnh. Nhưng con thèm cái sướng, cái khoái lạc được anh Tư bú lồn kiểu này… Đó…

Đó mình ơi! Anh đang móc… ‘. Móc… cái… cái mồng đốc của em đó hả. Chết con cha mẹ ơi? Làm sao cho con đừng nứng lồn, đừng mê bú, đừng… Anh Tư, đụ mẹ anh đó anh Tư. Đụ má anh. Ối! Em… em ra nè. Em… ra… ra…

Tư Đát dúi mặt vô, dùng lưỡi đánh tiếp, móc xối xả mồng đốc con Hạnh. Hạnh nằm ôm tóc, bứt, vả vô mặt, dộng gót chân lên lưng Tư Đát, ểnh đít lên thật cao, ra một cái thần sầu, rồi hạ người xuống kêu cái bịch, nằm thở dốc, hồn phi phách tán. Tay chân rã rời. Tai ù mắt nhắm. Nghe Tư Đát liếm êm đềm cửa mình, quét dọn không còn một giọt nước lồn. Rồi Tư Đát trồi người lên cắm cặc vào lồn Hạnh đụ như mưa bão.

Hạnh nằm như thây ma. Sự khoái lạc lúc nãy đã đẩy hồn Hạnh lìa ra khỏi xác, đang bay ngút tận chín từng mây. Hạnh có nghe mơ hồ lồn mình đang hứng chru con cặc to kỳ cục của Tư Đát dày xéo thụt mạnh. Mạnh lắm, mạnh đến độ cái sạp bằng tre kêu răng rắc, muốn sập.

Hạnh gọi Tư Đát là thần tượng cũng không quá đáng. Tư Đát mà đã đụ thì trời gầm cũng không thả. Nằm dưới cứ ra đi. Mấy lần không cần biết. Chỉ biết Tư Đát phải đụ ít nhất là vài tiếng. Nếu cần suốt đêm cũng được. Đụ đến khi ngươi đàn bà mềm như cọng bún, không còn nước để ra nữa, mà con cặc Tư Đát vẫn liên tục nắc, dộng bình bịch vào miệng lồn.

Có bữa, lúc bốn giờ sáng, sau khi đã ra sáu lần, mẹ của Hạnh và Hồng đã rút lồn ra quỳ trên giường chắp tay lạy Tư Đát:

– Vú lạy con. Vú không còn nước lồn nữa. Con mà đụ nữa vú sẽ chết.

Và Tư Đát đã bắt bà phải dùng miệng bú cặc suết hai tiếng đồng hồ cho Đát ra lúc sáu giờ sáng. Ăn uống qua loa, Đát chèo xuồng cho bà ra chợ. Trên đường, Đát lại tấp xuồng vào chỗ vắng, đụ thêm cho bà ra hai cái nữa. Đát đụ không cần đàn bà sướng. Đụ để thỏa mãn cho chính hắn trước. Vậy mà đàn bà ai cũng quỳ gối si mê và bái lạy Đát như thần. Bây giờ Tư Đát cũng đang làm như thế với Hạnh đây.

Mệt thì chỉ nằm bất động chừng 10 phút. Đến phút thứ 15 khi Đát vừa đụ, vừa bú vú, vừa hôn môi thì khoái lạc đã thức dậy, bắt buộc chị nào cũng phải nhập cuộc. Đỡ, hứng, nắc lên, rồi lại ra, ra như suối… Trong khi tàu Tư Đát vẫn chạy, không nhả khói. Chỉ nghiền nát đường rầy suốt một mạch, chẳng cần nghỉ ở một ga nào.

Đêm đó, sau khi được Tư Đát đụ cho ra cái thứ ba thì con Hạnh hoàn toàn tê liệt, nhập vào giấc ngủ lúc nào không biết. Trong mơ, Hạnh thấy mình bơi trong một cái hồ rộng thêng thang, có rất nhiều đàn ông ở truồng. Và người nào cũng thay phiên nhau tới đụ Hạnh. Lúc ba giờ thức dậy, Hạnh cũng còn thấy Tư Đát ôm mình nắc đều đặn. Nên Hạnh lại vào cuộc một lần nữa. Nhưng xin Đát phải cùng ra để nàng được yên ngủ một giấc cho thật ngon tới sáng.

Như mọi ngày, Sảnh lại lùa vịt đi ăn. Cột xuong xong, Sảnh thơ thẩn lên chòi, dịnh bụng sẽ nướng con vịt đêm qua ăn với mớ khoai luộc còn lại. Và mắt Sảnh hoa lên. Hai đầu gối run bần bật. Hai tay bưng mặt rồi vò tóc rối tung khi thấy Tư Đát nằm nghiêng trần truồng, úm con Hạnh cũng kkông một mảnh vải che thân, trong khi con cặc của Tư Đát vẫn còn nằm trong lồn Hạnh. Hai người ngủ vùi say nồng. Tiếng ngáy của cả hai vang vang đều đặn.

Như vậy là thế nào? Đầu óc Sảnh muốn vỡ tưng. Hình ảnh giọt nước mắt trên gương mặt sầu mộng của Hạnh chiều qua dưới bến đìa hãy còn rõ mồn một. Mặt Sảnh tái mét. Đôi mất mất ngủ đêm qua đã mất thần, bây giờ lại càng dại đi hơn nữa.

Sảnh tự hỏi phải thù ai đây? Với TưĐát chăng? Chắc không phải. Vì nếu Hạnh chung tình như đã diễn tả trong những giọt nước mắt, thì làm sao Tư Đát có thể đến đây? Vậy thì chỉ còn có Hạnh. Nhưng thân thể diễm tuyệt của Hạnh đang nằm dài ôm cứng ngắc Tư Đát ngủ say nồng.

Sảnh muốn quẹt diêm đốt cái chòi thiêu sống đôi gian phu dâm phụ. Nhưag nghĩ đến lao tù, Sảnh lại thôi Nó nhìn một lần nữa mái tóc đen huyền của Hạnh, cái lưag dài và mông đít tròn lẳn của Hạnh, rồi thờ thẩn bước thật chậm xuống bến đìa, ngồi phịch nơi bờ đất.

Sảnh nhìn giòng nước vô tri để ôn hết chuyện hải hùng đêm qua. Nó như người chết đuối, hơi thở nén lại. Hít vào không hết mà thở thở ra cũng chẳng xong. Người nó nhẹ tưng. Mới có hai ngày mà Sảnh đã chịu hai cơn động đất, đã đạp sập hết hy vọng, ước mơ.

Sảnh nhớ đến câu chị Hai Mừng nói:

– Chị thay thế Hạnh được không? Ngày mai chị sẽ ra đây săn sóc em, cơm nước cho em, rồi hai chị em mình lên chòi ôm nhau đụ suốt ngày.

Để quên đi hình ảnh dễ sợ trên chòi, Sảnh nhớ đến lời chị Hai đã dụ khị nó, xuống nước ôm nhau đụ suết buổi sáng. Ừ nhỉ! Tại sao mình lại không bồ với bà chị lớn tưổi như chị Hai cho khỏe. Cơm no bò cởi, được nuông chiều đủ thứ… không sợ phản bội.

Lòng Sảnh bỗng vui vui. Có thể Sảnh đang cố gượng vui thì đúng hơn. Vì nếu không, Sảnh sẽ làm một hành động nào đó ghê gớm lắm để trả thù người tình phụ bạc.

Tags: , , ,

Có thể bạn cũng muốn đọc