Truyện sex » Truyện sex dài » Gò Ô Môi

Gò Ô Môi

Chương 8

Con Chỉnh đi luồng luồng ra phía sau hậu trường, ghé mắt qua tấm cói xem đào kép đang dồi phấn thoa son. Bỗng nó thấy chị Ba vợ của Tư Ðát ngồi sát với Hai Sử đờn ghi ta, nói cười tình tứ lắm. À, hèn chi mà Tư Ðát không mon men con em vợ tên Ngọc. Bây giờ Chỉnh mới hiểu tại sao Tư Ðát đem con em vợ vô đám cúng đình lạy chung, ăn chung như vợ chồng mà không sợ vợ đánh ghen.

Chỉnh thấy đôi khi chị Ba ôm cánh tay của anh Hai Sử, ngã đầu nhõng nhẽo, nói cái gì đó, rồi hai người hôn một cái. Hồi khán giả vô được hai phần rạp, con Chỉnh vòng ra phía trước, đi lang bang thì gặp Tư Ðát với con Ngọc đang ngồi ghế đẩu ăn cháo lòng. Tư Ðát trong bụnh hơi giật mình mà cũng giả tỉnh, kéo ghế mời Chỉnh ngồi ăn cháo. Chỉnh hỏi:

– Tưởng hai ông bà đi ăn hủ tiếu chớ.

Câu Chỉnh hỏi làm cả Ngọc lẫn Tư Ðát giật thót cả người, ngừng ăn. Thứ nhứt là Chỉnh gọi họ bằng hai ông bà. Thứ hai là làm sao Chỉnh biết họ dự tính qua đây ăn hủ tiếu. Con Ngọc run nhiều nhất. Tưởng qua tới chợ này rồi là kín đáo, không.

Ngờ hai người lại gặp luôn cả con Chỉnh ở đây. Tư Ðát hỏi:

– Ủa, làm sao Chỉnh biết tụi này định qua đây ăn hủ tiếu?

Mắt con Chỉnh cười khó hiểu, liếc liếc con Ngọc rồi nói:

– Thì ở chợ này chỉ có món hủ tiếu lòng của chú Lập là đệ nhất. Mình đoán hai ông bà cũng thích vậy thôi.

Một lần nữa, con Chỉnh nhấn mạnh chữ “hai ông bà.” Ðát với con Ngọc nhột nhạt vô cùng con Chỉnh thừa biết Ngọc là em vợ Ðát, sao còn chơi ác gọi là hai ông bà. Nên Ðát nói:

– À, đây là Ngọc, em vợ của anh đó Chỉnh. Chớ hổng phải.

Con Chỉnh lại nói xa xăm, với nụ cười khinh khỉnh:

– Ối, đời bây giờ em vợ với vợ thì cũng vậy thôi có khác gì đâu.

Rồi Chỉnh lấy hơi chu miệng ngâm liền hai câu ca dao miệt vườn:

‘Trồng tre trở gốc lên trời.

Con chị chưa qua đời là tới con em.’

Thấy không khí có vẻ hơi căng thẳng. Tư Ðát giả lả gắp một miếng lòng heo bỏ qua tô cháo của Chỉnh, và nói:

– Ăn đi để cháo nguội hết em. Chuyện đời mà. Ai ở trong chăn mới biết chăn có rận. Có mây mới có mưa. Có lửa mới có khói. Không phải tự nhiên mà có cớ sự…

Chỉnh vừa húp muỗng cháo, nhai miếng lòng, và nói:

– Vậy mà em không ở trong chăn, cũng biết chăn anh có rận à. Hổng phải một con, mà hai ba con…

Người xẩu mình nhất bây giờ là con Ngọc. Vì nó tự biết mình đã tư tình, đã đụ với anh rể Tư Ðát cả mấy tháng trời nay. Tưởng chuyện kín như bưng, mà rồi bây giờ…

Thấy cả Tư Ðát lẫn Ngọc bối rối tội nghiệp quá, con Chỉnh không nỡ lòng chọc thêm. Nó nói cho họ yên tâm:

– Chuyện anh làm cũng phải thôi. Vì cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Có bà vợ như chị Ba thì ông Trời cũng ngoại tình à. Hết ai nhè ông thầy đờn mà thương.

Tư Ðát sượng hẳn nét mặt. Chuyện đó chỉ có mình Tư Ðát biết, mà sao bây giờ con Chỉnh cũng rành. Chưa hết, con Chỉnh còn phang thêm một câu nữa:

– Vợ con như vậy, anh có dẫn cô em vợ lên cúng đình cũng không ai trách. Bà ăn chả thì ông phải xơi nem chớ. Bánh ít đi, thì bánh quy lại, vậy thôi.

Con Ngọc gát đũa không ăn nữa. Nó vừa xấu hổ, vừa run sợ trước con bạn rành hết sáu câu. Rành như người cùng ở chung một nhà.

– Bởi vậy đó, em mới có được cái hân hạnh biết hai ông bà định đưa qua đây ăn hủ tiếu, rồi coi hát luôn…

Tư Ðát cứng cỏi lắm, cố làm như không để ý tới những câu Chỉnh nói, mà tay chân vẫn bối rối, nhất là nhìn Ngọc đang bâng khuâng, lo ra thấy rõ.

Tư Ðát định quay qua năn nỉ Chỉnh đừng chơi ác nữa, mà con nhỏ đã đứng dậy bỏ đi tự bao giờ. Con Chỉnh biết còn ngồi đó khai xấu nữa, thế nào cũng có chuyện, nên nó thả lang bang ra ngoài nhà lồng, kiếm một góc tối đứng rình xem Ðát.

Với Ngọc.

Ngồi lại bàn, Tư Ðát với Ngọc không nói năng gì nữa. Cho tới một đỗi lâu, Ðát mới múc một muỗng cháo đút cho Ngọc và nói ân cần cho cô em vợ an tâm:

– Chuyện có gì đâu mà em lo hổng biết nữa à.

– Không phải em lo. Mà không hiểu làm sao nó lại biết hai đứa tụi mình dự định qua đây ăn hủ tiếu với lại coi hát.

– Ối, thì nó nói mò đó mà. Chớ hồi hai đứa mình đụ ở ngoài đình, đâu còn có ai. Mình chơi trong chánh điện chớ bộ ngoài sân hay sao mà nó thấy Em đừng lo. Ðể con nhỏ đó anh tính cho. Ðồ cái thứ nứng lồn rồi không được ai chơi rồi bày đãt rình rập chuyện người ta đó mà. Ðụ cho nó một cái là nó hết nói à.

– Ời anh phải trả thù cho em. Chớ chuyện này em tức lắm. Bữa nào anh đụ nó phải cho em biết để em rình xem, rồi em chơi lại nó trả thù.

– Chuyện đó dễ thôi. Anh hứa. Anh mà không đụ được con Chỉnh con ông Hai Ngự, em đừng kêu anh là người.

Khán giả đã vô đông nghẹt trong rạp. Họ kéo màn hát rồi mà cả Ðát lẫn Ngọc vẫn còn ngồi đó ăn cháo. Con Ngọc hơi yên tâm vì Ðát hứa là sẽ đụ con Chỉnh để trả thù’ Bữa nay qua chợ đây là cốt ghé quán chú Lập ăn hủ tiếu lòng bò, mà hết.

Rồi nên Tư Ðát mới đưa cô em vợ ra đây ăn cháo lòng heo.

Ðáng lý ăn xong thì mua vé coi hát, nhưng gặp chuyện con Chỉnh nên cả hai chẳng còn gì hứng thú. Ăn hết hai tô cháo, Tư Ðát kêu thêm hai tràng bánh khọt để làm cho no bụng, lấy sức để một lát nữa trên đường về, Tư Ðát sẽ đè con Ngọc ra đụ một mách nữa.

Biết hai người không coi hát thế nào cũng về sớm, nên con Chỉnh xuống xuồng chèo ra khúc vắng, cột lại chờ cho Ðát với Ngọc chèo về, thì len lén chèo theo, rình coi hai đứa đụ, vì hồi chiều, ở miếu Ông Của, Ðát có nói:

– Hai đứa mình chơi một cái rồi tối nay xuống xuồng đụ tiếp.

Ðúng như vậy, Tư Ðát với Ngọc xuống xuồng chèo về. Qua khỏi vàm Ông Xáng, Ðát lách vô kinh Bà Hai. Ði được một đỗi, con Ngọc nhắc khéo Tư Ðát:

– Hồi chiều đụ trong miếu, anh nói gì có nhớ không?

– Khỏi nhắc. Tới khúc đằng kia, chỗ mọi lần tụi mình thường đụ, neo xuồng lại hai đứa mình chơi tới sáng.

Con Chỉnh khoái quá, chèo cách xa xa, cho đến khi thấy Ðát dừng xuồng lại ở mấy bụi dừa nước rậm rạp, cột xuồng thì Chỉnh cũng lần tới cột kế bên. Tư Ðát thấy hết. Dưới ánh trăng nó thấy rõ ràng con Chỉnh đang theo dõi xuồng nó từ chợ vô tới đây nên cố tình neo lại, và rấp tâm với con em vợ Tư Ðát nói thật nhỏ:

– Nội đêm nay em sẽ thấy anh trả thù cho em. Lát nữa anh đẩy xuồng nằm giữa đám dừa kín mít, em cứ làm bộ nói những lời như hai đứa mình đang đụ nhau, ráng nói sao cho hấp dẫn. Một mình anh nhảy xuống nước, lặn âm thầm tới xuồng nó. Anh lấy sình bôi mặt, giả làm ông Thủy Tề, đè nó lột áo quần, và anh đụ cho nó chết đêm nay luôn. Em muốn coi thì chèo kế lại mà coi.

– Dạ. Mà anh đụ đừng cho ra nhe. Ðụ trả thù thôi.

Rồi Tư Ðát đẩy xuồng nằm giữa bụi dừa cho kín đáo. Dù con Chỉnh có muốn nhìn cũng chẳng thấy gì Ngọc bắt đầu:

– Anh cổi quần cho em đi anh Ðát. Ðụ hồi chiều hổng đã chút nào hết. Ðụ mà không bú em hổng chịu đâu. Ðó, anh banh lồn em ra bú cho hay đi, rồi lát nữa em trả ơn cho…

Trong khi đó, Tư Ðát nhảy nhẹ xuống nước, lặn sâu. Giữa lúc con Chỉnh đang đứng trên xuồng ngong ngóng nhìn vói qua, thì ông Thủy Tề mặt đen trồi lên be ghe phía bên kia, rồi leo hẳn lên xuồng con Chỉnh. Xuồng chòng chành làm con.

Chỉnh chút xíu nữa ngã xuống nước. Nó quay nhìn ông Thủy Tề mặt đen, và khiếp vía lạy:

– Lạy ông. Con… con?

Tư Ðát giả giọng khàn khàn nói giỏng dạt:

– Con đang nhìn thiên hạ đụ mà thèm chứ gì?

– Lạy ông. Con đang nhìn chúng đụ mà có thấy gì đâu…

– Cần gì thấy chúng đụ. Muốn thấy để ông đụ cho con sướng.

Tư Ðát to con, đang trần truồng, nấm vai con Chỉnh rồi lột áo nó ra. Hai trái vú tròn cứng, cưng cứng lộ dưới ánh trăng. Rồi Tư Ðát lột luôn quần con Chỉnh. Vừa thấy lồn của con Chỉnh thì con cặc Tư Ðát cương cứng lên chỉa ngược ra phía đằng trước.

Tags: , , ,

Có thể bạn cũng muốn đọc