Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 11

Người đàn ông gật đầu.

– Dạ, thưa thầy có một ông già ở đó tự lâu rồi.

– Hôm nay bác có thấy ông ta có nhà không?

– Dạ, thưa thầy ông già này ít có xuất hiện lắm. Lâu lắm người ta mới thấy ông tara vô. Hômnay tôi cũng không để ý lắm.

– Bác có biết họ làm ăn ở đâu không?

– Thưa thầy, ông già này không bao giờ nói năng với ai ở khu này cả, ông ấy sống âm thầm như một bóng ma vậy đó Cả xóm cũng chẳng ai biết ông ta làm ăn ra sao cả.

– Bác nghĩ là tối nay ông già đó có nhà không?

Người đàn ông chưa kịp trả lời, bà vợ đã đỡ lời.

– Thưa thầy, hình nhưchiều nay tôi thấy ông già có đi qua cửa nhà tôi.

Ông ấy đi một mình hay đi với ai.

– Ông ta đi đâu cũng chỉ có một mình thôi. Chưa bao giờ thấy có lần nào đi với ai cả.

– Như vậy chị nghĩ là ông ta có nhà phải không.

– Dạ, tôi chỉ đoán như vậy thôi. Vì ông ấy đi về trễ lắm.

Bình thấy như vậy cũng đủ rồi. Chàng cảm ơn gia chủ, trở lại căn nhà lúc nãy. Anh cảnh sát tưởng toán vẫn kiên nhẫn gọi cửa. Thấy Bình trở lại, anh ta nói ngay.

– Thưa đại úy họ nhất định không mở cửa.

Bình nói.

Tôi có thể nói họ ở trong nhà.

– Đại úy tính sao?

Bình ngần ngừ một lúc, rồi ra lệnh:

– Phá cửa vô đi.

Chàng vừa nói xong, người trưởng toán cảnh sát đã lấy vai đẩy mạnh cánh cửa. Có lẽ anh ta nóng lòng nên dùng sức tông thực mạnh. Cánh cửa bật tung, đập vô vách phía trong tạo nên tiếng động thực lớn. Có tiếng gió rít lên đâu đây, ánh đèn trong nhà lung linh ma quái, chập chờn tới khiếp đảm. Mọi người tràn vô nhà thực nhanh. Mấy cây đèn pin cùng chiếu vô trong một lượt, nhưng không có ai.

Bình lên tiếng:

– Ông chủ có nhà không? Cảnh sátxéttờ khai gia đình.

Vẫn không có tiếng trả lời. Tự nhiên Bình nổi nóng la lớn.

Các anh xét cho thực kỹ. Bắt hết người trong nhà này đem về sở cho tôi.

Lục lọi một hồi, người thượng sĩ trưởng toán nói với Bình.

– Thưa đại úy, căn nhà này kỳ cục quá. Không có đồ đạc gì hết, chỉ có mỗi mộtcái bàn thờ ở giữa nhà thôi. Hình như không có ai ở đây cả.

Bình hơi cau có.

– Vô lý lúc nãy nó gài cửa phía trong. Nhà lại chỉ có một cửa ra vào. Hơn thếnữa, cây đèn dầu trên bàn thờ còn cháy và bà hàng xóm đã thấy ông ta đi về chiều nay. Không lý lão là ma.

Bình vừa nói xong giật mình. Chàng vừa nhìn thấy bức hình trên bàn thờ quen quen. Tới gần hơn, dọi đèn pin vô bức ảnh. Bình thấy xương sống lành lạnh, hình như có một điều gì không ổn. Chàng đã nhận ra người trong hình. Không phải ông Tư bố của Tấn thì còn ai vào đấy nữa. Chàng có một trí nhớ rất tốt. Chính bức hình này Tấn đã đã cầm trên tay hôm đưa đám ma. Hơn thếnữa, ai chứ mặt mũi, hình dáng của bốtấn làm sao Bình có thể quên được.

Chàng đã đến nhà Tấn hàng ngàn lần và nói chuyện với bốtấn không biết bao nhiêu lần suốt thời còn đi học chung với Tấn.

Bình đâm hoang mang thực sự. Tại sao bức hình này lại ở đây Còn người trong nhà này đi đâu. Ông già mà người hàng xóm nói không thếnào là giả được. Ông ta là ail Nhớ lại câu chuyện của Tấn kể chiều nay làm Bình run lên. Không lý ông già này đội mồ về đây sống hay sao. Ông ta là ma hay là người. Chàng quan sát một lượt thực nhanh trên bàn thờ, cũng chẳng có gì đáng chú ý. Mấy cuốn kinh kệ và một miếng vải vàng cũ kỹ.

– Thưa đại úy chắc chắn không có ai ở đây rồi.

Tiếng nói của người thượng sĩ trưởng toán bấtchợtvang lên bên cạnh Bình làm chàng giật nẩy mình. Chàng nhìn anh ta nhưmột hồn ma hiện về. Khuôn mặt lung linh trong ánh sáng chập chờn tranh tối tranh sáng thực ghê rợn. Bình nói thực mau.

– Về thôi, để sáng mai anh sau.

Nói xong, Bình với tay lấy tấm hình trên bàn thờ. Chàng muốn có một vật gì trao cho Tấn để y tin rằng chàng đã hết lòng với bạn bè. Hơn thếnữa, bức hình này có thể cho Tấn biết những điều chàng sẽ nói với y là sự thực. Lấy tấm hình xong, Bình tiện thể thổi tắt ngọn đèn dầu, trong thâm tâm chàng đã cho rằng căn nhà này thuộc về gia tài của bạn bè. Nhà không có ai, để đèn như thế này rất dễ sinh ra hoả hoạn.

Bình đi thực mau ra cửa, chàng đưa tấm hình cho anh tài xế, nói:

– Đưa bức hình này cho nhà tôi, bảo bà ấy sáng mai trao cho ông Tấn. Nói tôi đi công tác tởi chiều ngày mốt mới về.

Nói xong, Bình rảo bước. Chàng phải tới nhà cô nhân tình ngay. Giờ này chắc connhỏ đang trông đứng trông ngồi chứ không chơi.

Những nhân viên bao quanh căn nhà cũng đã theo ra hết. Mọi người rì rầm bàn tán. Ai cũng có vẻ bực bội vì cả một đám nhân viên thếnày lnà không làmnên cái trò trống gì cho ông xếp lớn, đích thâll đi xét sổ gia đình. Một trường hợp rất ít khi xẩy ra. Đi được một quãng. Bỗng có mộtnhân viên nói.

– Hình như trong nhà vẫn cố ánh đèn.

Anh tài xế về rồi, Liên vội vàng lên lầu, mở cửa ra hàng hiên đổi vị trí hai chậu kiểng. Nàng cẩn thận bật đèn phía ngoài lên cho Tú nhìn rõ ám hiệu. Nàng chắc chắn chỉ độ nửa tiếng sau là Tú có mặt ở đây, đù cửa ngoài có khóa, Tú vẫn có chìa khóa riêng nên chàng ra vào tự do. Liên vô phòng ngủ, cởi hết quần áo. Khoác vào mình chiếc áo ngủ mỏng manh. Nàng cầm chiếc quần lót lên rồi lại ném xuống giường. Có lẽ hôm nay cũng chẳng cần những thứ vướng víu này nữa. Trong nhà bây giờ đâu còn ai. Con nhỗ nấu ăn cũng đã về quê thăm gia đình mấy bữa nữa mới lên. Chốc nữa chỉ còn lại mình nàng với Tú thì lo gì. Càng hở hang bao nhiêu càng hay.

Liên chạy xuống cầu thang. Bộ ngực đồ sộ nhảy tưng tưng theo mỗi bước chân. Nàng vẫn hãnh diện về thân thể vệ nữ của mình. Cũng nhờ tập thể thao đều đặn hàng ngày mà thân thể nàng không bị những hàng mỡ dư thừa như các bạn bè khác. Liên nghĩ tới chỉ vài phút nữa Tú sẽ vục mặt vô bộ ngực nàng làm thân thể tự nhiên nóng lên và run rẩy thực sự Nàng bước vội vô phòng tắm.

Hôm mở cửa tiệm, Bình đã đề nghị phải xây một cái phòng tắm và nhà cầu cho khách hàng dùng ở dưới nhà, chứ ai lại cho họ lên lầu mình bao giờ. Mấy người làm áp phe với Bình, muốn lấy điểm với chàng. Loay hoay thế nào, họ xây một cái phòng tắm tới chính Liên cũng không ngờ tuyệt vời như vậy. Chung quanh phòng có lát những mảnh gương thế cho lớp gạch men như những phòng tắm khác Chiếc bồn tắm bằng xứ láng lưỡng.

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc