Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 15

Tú Vân lại phụng phịu.

– Anh nhớ chị Liên chứ gì:

Bình lại cười hì hì.

– Nhớ cái gì mà nhớ không biết nữa. Anh mới bà ấy ăn ở với nhau gần chục năm rồi còn có cái gì nữa đâu mà nhung với nhớ chứ.

Tú Vân sà vô lòng Bình, nhõng nhẽo.

Anh nói vậy, mai mốt ở với em lâu rồi anh cũng cư xử với em như thế thôi chứ gì.

Bình luồn một tay vô ngực người vợ trẻ, xoa nhè nhẹ.

– Làm sao anh đối xử với em như vậy được cơ chứ.

– Coi nè, em làm anh chết trước tuổi thọ chứ không chơi đâu.

Tú Vân nhướn người lên, lấy tay bịt lấy miệng Bình la bải hoải.

– Anh này nói bậy quá đi, anh không có được chết đâu.

Bình ôm cứng lấy nàng, gỡ nhẹ bàn tay nhỏ bé của Tú Vân ra khỏi miệng chàng, tìm bờ môi xinh xắn ngậm chặt. Chiếc lưỡi Tú Vân lùa qua miệng Bình nhưmọi lần. Thân thể Bình tê đi, chìm trong hoan lạc. Chàng thấy thật thanh thản và bình yên bên người con gái nhỏ nhắn xinh đẹp này. Hàng ngày Bình bù đầu nhức óc với biết bao nhiêu vụ án. Những tranh dành quyền hành, phe nhóm. Những thủ đoạn sát nhân luôn luôn rình rập của tụi đặc công trong thành phố. Đó là chưa kể tơi nhiều khi chính không khí gia đình chàng làm cho Bình điên đầu.

Với Tú Vân lại thực giản dị và dễ thương. Chỉ có nàng làm cho Bình có những giây phút thoải mái quên đi, được tất cả những căng thẳng và bực bội hàng ngày. Chàng cảm thấy có thể hy sinh tất cắ để làm cho nàng vừa lòng. Bởi vậy khi Tú Vân muốn chàng ở lại với nàng cho tới giờ đi làm mới vào sở thì Bình không còn vương mắc điều gì nữa. Những hồi hộp lo lắng viễn vông hồi sáng tiêu tan ngay và chàng cũng quên liền mọi thứ khi tà áo Tú Vân bật tung ra, để lộ khoảng da trần con gái trắng tinh và hồng đỏ nhấp nhô trên đỉnh cao tình ái.

Đã nhiều lần Bình quên cả giờ đi làm vì vùng da thịt này của Tú Vân. Cũng được cái chàng là một trưởng sở độc lập nên ít chịu sự kiểm soát của cấp trên, bởi vậy sự vắng mặt của Bình cũng chẳng ai biết. Dù có chàng hay không, các nhân viên, các bộ phận dưới quyền chàng vẫn hoạt động đều đặn. Công việc không bao giờ gián đoạn.

Chàng sống với Tú Vân nhưmột cặp vợ chồng son mới lớn. Tình yêu trai gái nở rộ trong lòng chàng như mộtchàng trai mới lớn lên vừa sa vào lưới tình lần đầu. Tú Vân lại chiều chuộng, vuốt ve và rất biết đòi hỏi những gì chàng thích ban phát. Cuộc sống của Bình như lạc vào động Thiên Thai của hai chàng Lưu Nguyễn thủa xa xưa.

– Vân à.

– Anh nói gì cơ.

Bình thì thào bên tai nàng.

– Tại sao em đẹp quá vậy?

Tú Vân cười khúc khích.

– Tại anh đó.

– Tại anh là sao?

– Tại anh làm cho em đẹp.

Anh có làm gì đâu.

– Có.

– Làm gì chứ.

Tú Vân nói thực nhỏ, tiếng nàng vi vu, thoang thoảng trong đầu Bình, chạy dài, toả ra khắp châu thân.

– Anh đang làm đó không thấy sao… m. Ì. N. H… ơ… i…

Thân thể Bình cương lên, săn lại và cứng ngắc. Chàng siết chặt tấm thân nhỏ bé của nàng trong vòng tay thô bạo của chàng. Hình như Tú Vân cố chịu đựng và hứng trọn những ái ân cuồng bạo của Bình. Nàng vặn vẹo, rên rỉ, hổn hển trong đam mê cùng cực…

Mặt trời đã lên thực cao, có lẽ cũng gần trưa rồi. Bình uể oải bò xuống giường trong khi Tú Vân còn nằm sải chân tay. Có lẽ nàng cũng ngất ngư với cơn cuồng bạo của Bình. Thân thể nhỏ nhắn trắng ngần lồ lộ không một nếp nhăn của nàng làm Bình chần chừ. Chàng ngồi xuống mép giường vỗ nhè nhẹ vô đùi nàng.

– Em có muốn dậy ăn cái gì không?

Tú Vân từ từ mở mắt và mỉm cười nhẹ nhàng trong cái lắc đầu yếu ớt thực dễ thương.

– Em mệt…

Để anh bảo chị bếp làm cho em một tô súp bào ngư nhé.

– Anh đừng lo cho em, để tí nữa dậy, em ăn cái gì cũng được mà. Anh đi làm đi, muộn lắm rồi đó.

Vừa nói Tú Vân vừa đưa tay nắm lấy tay Bình bóp nhè nhẹ. Một luồng điện nóng hổi chạy qua da thịt Bình thực nhanh. Chàng cúi xuống hôn lên khoảng da trắng muốt dưới bụng nàng. Những bờ lông cọ vô má làm Bình muốn chồm lên mình nàng một lên nữa. Tú Vân ôm lấy đầu chàng thì thầm:

– Thôi mà anh, đi làm đi. Tới tối lại về với em nhé.

– Em đợi anh đó.

Như một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời mẹ. Bình từ từ nhỏm dậy, vô phòng tắm lau mình, thay quần áo và đi làm. Chàng tới sở duyệt lại chồng hồ sơ đã để sán trên bàn mà hương vị trinh nguyên của người ớnh nhân trẻ còn phảng phất. Bình vừa đọc hồ sơ vừa ăn uống luôn tại bàn. Anh chàng hầu cận thân tín của chàng luôn luôn biết ý chủ. Mỗi lần Bình vô sở trễ, mặt mày bơ phờ là y biết ngay Bình cần những thứ gì khi làm việc.

Một ly rượu chát thật lớn, một miếng bí tết, một mẩu bánh mì nướng sẵn có trét bơ Pháp, một củ khoai tây luộc xay nhỏ và hai cái hột gà chiên ốp la. Đồ tráng miệng luôn luôn là mấy trái chuối ngự, thứtrái cây không thếnào thiếu được trong mùa này của Bình.

Bình ăn uống xong thì ly rượụ cũng vừa cạn. Chàng thấy chất men thấm vô mạch máu như một chất kích thích đầy sinh lực. Những hình ảnh tối qua và sáng nay còn lởn vởn trong đầu. Không hiểu sao, càng gần Tú Vân lâu, chàng càng say mê nàng hơn nữa. Có lẽ Bình không bao giờ chán được những vùng da thịt ngút ngàn ân ái đó chăng. Nó ngọt như những đọt măng non, thơm như mùi hương phấn của ngàn loài hoa dại. Phải chăng đó là mật ngọt tình yêu mà đấng thượng đế tạo lên từ người đàn bà làm phần thưởng cho đàn ông.

Bỗng nhiên chàng nhớ tới Liên, người vợ đã nhiều năm chăn gối. Ở Liên, chàng thấy một sức sống cuồng nhiệt, nhưng không hiểu tại sao không làm chàng say mê như Tú Vân. Liên cũng chiều chuộng chàng, cũng ve vuốt, cũng đòi hỏi ái ân ngày đêm. Phải nói là chàng không đủ sức để cung phụng cho nàng mới phải.

Những vùng da thịt nung núc, vung tròn núi lửa. Hừng hực ái ân chưa bao giờ Bình có thể làm nàng bỏ cuộc chơi. Chàng đã phải mở một tiệm bán gạo cho nàng làm việc cho khuây khoả và quên đi những đòi hỏi của xác thịt để Bình được yên thân. Quả thực sau những ngày làm việc có tính cách lao động chân tay ấy, Liên đã ít lăn lộn hằng đêm và Bình cũng được ngủ thẳng giấc.

Mắt Bình bỗng giật liên hồi. Không hiểu có chuyện gì xẩy ra mà từ hôm qua tới giờ chàng cứhồi hộp, phập phổng trong lòng. Bình nghĩ tới vụ xét nhà ông già mà Tấn nhờ, không lý nó là nguyên nhân cho sự lo sợ hồi hộp viễn vông này hay sao? Cũng có thể lắm. Tuy sau khi xét nhà không được kết quả gì, nhưng Bìnhđã đem về tấm hình của cha Tấn. Không hiểu tấm hình ấy có liên quan gì tới ông già cư ngụ bất hợp pháp trong căn nhà đó không? Có lẽ chỉ có Tấn mới có thể trả lời được câu hỏi này. Nhưng Bình tự nhủ, thế nào cũng trở lại đây một lần nữa và nhất định hỏi cho ra nhẽ ông già này là ai mà có tấn hình của cha Tấn như vậy.

Chưa hết giờ làm việc mà lòng Bình đã bồn chồn lo ra. Từ trước tới nay chưa bao giờ có tình trạng này xẩy ra trong đời chàng. Bình tuy hay tới sở trễ vì ái ân với Tú Vân, nhưng chàng luôn luôn là người rời sở sau cùng. Chỉ khi nào duyệt xét hết hồ sơ chàng mới chịu về nhà, chứ chưa bao giờ vì một lý do gì Bình để ứ đọng hồ sơ tới ngày hôm sau.

Hôm nay hồ sơ còn cả chồng, Bình đã đứng dậy. Chàng bấm chuông gọi anh hầu cận bảo tài xế đem xe đưa chàng về Một thoáng ngạc nhiên chạy qua khoé mắt, nhưng anh ta không nói năng gì, chạy đi gọi anh tài xế ngay, và chỉ vài chục phút sau Bình đã về tới nhà. Bình ngạc nhiên vì không hiểu tại sao giờ này mà nhà chàng đóng cửa im nghỉm. Bình bảo anh tài xế:

– Anh chờ tôi ở đây, có thể tôi sẽ còn cần xe chiều nay.

Người tài xế vâng dạ, tắt máy xe, lấy tờ báo ra đọctrong khi Bình lấy chìa khóa mở cửa vô nhà.

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc

allx.tv sex video mới