Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 19

Tấn gật đầu.

– Phải, chính là ổng…

Nhung nói không ra hơi.

– Tại sao ổng không nói chuyện với anh?

Tấn nhớ lại những bl mật mẹ nàng vừa nói mấy bữa qua…

Ba chàng là một thầy bùa rất cao tay. Nghề này là do cha truyền con nối từ bẩy đời nay. Cũng vì vậy mà từ bẩy đời rồi, giòng họ của chàng gần như tuyệt tự. Mỗi đời chỉ có thể để lại một người con trai duy nhất.

Ba chàng rất khổ tâm về điều này nên ông quyết định không truyền nghề cho Tấn nữạ. Tất cả kinh sách và bửu bối ông đều bỏ vô một cái hộp dặn mẹ chàng đem chôn chung với xác ông, tuyệt nhiên không cho Tấn biết chuyện này.

Cũng vì thế, ông không hành nghề thầy bùa khi Tấn bắt đầu khôn lớn. Ông cũng dọn nhà từ vùng Thất Sơn về Sài gòn sinh sống để dấu nhẹm tung tích của mình. Với số vốn liếng và ruộng đất tậu được từ trước, cuộc sống của gia đình Tấn rất thoải mái. Không ai phải làm lụng gì cả. Những hoa lợi trong các thửa ruộng cho người ta cấy rẽ đã đủ nuôi sống gia đình ba người một cách thoải mái.

Từ đó ba Tấn âm thần theo đuổi một mục đích chỉ có một mình ông biết. Mẹ chàng cũng chỉ hiểu lơ mơ là chồng mình muốn xoay đổi cục diện về đường con cái. Ở sau nhà mọi người đã cất một cai am nho nhỏ, hàng ngày ông ra đó tụng kinh gõ mõ niệm Phật. Mọi người, kể cả Tấn, trong mười mấy người con côi. Ở sau nhà ông Tư tu hành Phật Pháp, chứ có ai ngờ đâu đó chính là nơi ông đang luyện Bùa Ma. Quyết hy sinh kiếp người đời này để hoán đổi định mệnh của trời đất.

Thời gian thấm thoát trôi qua thực mau. Tấn đã khôn lớn và chàng tốt nghiệp đại học nghành sư phạm. Ông Tư vẫn âm thầm luyện Bùa Ma. Cho tới bấy giờ mẹ Tấn cũng không còn để ý ông đang làm gì nữa. Nhiệm vụ của bà là tới mùa lúa, trở về vùng Thất Sơn thâu hoa lợi lo toan việc nhà cửa, cơm nước.

Ông Tư như một chiếc bóng trong gia đình. Ông hơn vợ gần hai mươi tuồi nên tới lúc này, vấn đề tình dục đối với ông không còn nữa. Vợ ông sau khi sinh con, bác sĩ cũng đã khuyên không nên đê thêm, vì có thể nguy hiểmtới tính mạng. Hơn nữa, qua lần sanh Tấn, bà đã trải qua những giây phút thập tử nhất sinh, và từ đó cảm thấy chán ngán vấn đề chăn gối.

Khi ông Tư qua đời, tuổi trời cho cũng gần bảy mươi. Ông đã hộc máu trên tay người con trai duy nhất trước khi lìa cõi thế. Cái am sau nhà từ đó vắng tiếng kinh kệ. Thỉnh thoảng mẹ Tấn mới ra sau quét dọn cho sạch sẽ và thắp vài cây nhang để tưởng nhớ tới chồng. Những năm sau này bệnh hoạn và yếu đuối, bà chỉ sai con nhỏ người làm ra đó quét tước bụi bậm mà thôi.

Phải nói, mỗi lần mẹ nàng sai con Hương đi dọn dẹp trong am là cả một cực hình cho con nhỏ. Hương là một cô gái quê hết sức siêng năng, nhưng phải cái tội sợ ma không ai bằng. Cũng vì vậy mà mỗi lần Hương phải ra am dọn dẹp trong am, nàng lại cố nài nỉ Tấn đi cùng cho bằng được. Và sau này thành thói quen, hễ mỗi lần mẹ nàng sai Hương đi dọn dẹp là bà phải chờ cho Tấn về đi cùng với nó.

Hôm qua Tấn tới nhà Bình mấy lần, nhà vẫn đóng cửa im lỉm. Chàng không thế nào liên lạc được với ai. Bởi vậy cứ tới đó một lúc là Tấn lại phải chạy về nhà chờ vài tiếng sau mới trở lại xem có ai về chưa. Cho tới chiều tối, mẹ Tấn thấy chàng cứ ngồi than ngắn thở dài mãi nên sai con Hương ra am sau nhà dọn dẹp để Tấn phải theo nó cho có chuyện.

Hương cũng không ngờ hômnay bà Tưlại sai nàng quét dọn cái am đó vào giờ này. Mặc dù có Tấn đi theo như mọi khi, nhưng trời bắt đầu tối thếkia, ma quỷ hiện hình lúc nào không được. Nhất là Hương đã biết chuyện ba Tấn đội mồ, hiện về đi ngời ngời trước mặt Tấn từ mấy bữa nay làm chàng điên đảo bỏ cả làm ãn. Ngay từ nhà trên đi ra am, nàng đã cố tình đi sát vô Tấn cho đỡ sợ.

Mặc dù nàng là người làm công cho gia đình Tấn, nhưag được Tấn và mẹ chàng coi nhưngười nhà. Bởi vì chỗ quen biết giữa gia đình nàng và gia đình Tấn. Ba má Hương trông coi ruộng vường cho gia đình Tấn ở Thất Sơn, gia đình nàng ngoài việc mướn người làm ruộng cho gia đình Tấn, cả nhà còn xúm vô làm vài thửa ruộng riêng để kiếm thêm lợi tức vì nhà quá đông người.

Khi ba Tấn qua đời, ba má Hương đưa nàng lên Saigòn làm công cho gia đình Tấn, vì khi ấy mẹ Tấn cũng đã yếu rồi, không thể làm hết công chuyện nhà một mình được. Hơn nữà, khi ấy bản thân Hương cũng có chuyện không hay xẩy ra ở nơi nàng ở. Cái chuyện rất thông thường xẩy ra ở những vùng hẻo lánh nửa việt cộng, nửa quốc gia này cho những người con gái đẹp. Hương bị những người có thế lực ở đây dòm ngó, và muốn làm chuyện bậy bạ, nên cực chàng đã phải lên Saigòn lánh nạn cho bản thân và tránh phiền phức cho cả gia đình.

Mẹ Tấn cũng mừng lắm, bà coi Hương như em ruột Tấn và để Tấn gọi Hương bằng em như người trong nhà. Tấn thấy Hương đi sát yô mình, chàng biết ngay lý do. Tấn hỏi nàng:

– Em có tin là ông già hôm anh gặp đó là cha anh không?

Hương rụt dè, nói:

– Em cũng không biết, nhưng em sợ quá hà.

– Tại sao lại sợ chứ?

– Trời ơi, ai không biết bác chết rồi. Bây giờ lại đi ngời ngời thếkia làm sao không sợ chứ. Phải bữa đó có em, chắc em la làng quá.

Tấn mỉm cười về tính nết thật thà của Hương. Chàng nhìn nét mặt nàng xanh mét, mắt mở to tròn sợ hãi. Hàng ngày chàng vẫn thường hay nói rỡn chơi với nàng, nên hôm nay Tấn cũng tinh nghịch hù Hương.

– Anh nghĩ nếu ba anh hiện về đi ngời ngời ngoài đường rồi thì ông ấy không trở về nghĩa địa nữa đâu.

Hương vô tình hỏi:

– Thế bác về đâu?

Tấn biết nàng mắc nỡm, thủng thằng nói:

– Thì ông ấy về đây chứ về đâu nữa.

Đang đi, Hương đứng dừng. Ngay lại, nàng kêu lên nho nhỏ:

– Trời ơi… thiệt không anh?

Tấn vẫn đi tới, chàng mở cửa am. Hương thấy Tấn đi trước lại vội vàng chạy theo chàng ngay. Lần này Hương bám sáttấnhơn nữa. Chàng đã thấy da thịtnàng ớ vô mình chàng nóng hôi hổi. Đã từ lâu, Tấn để ý thân thể Hương đầy ắp nhưng vì rưcách của một nhà giáo, và hơn nữa, mối tình của Nhung và chàng quá thắm thiết nên Tấn cố dằn lòng nghĩ tới chuyện bậy bạ.

Hôm nay chàng biết là Nhung đã giận chàng vì vụ Tấn nhất định không nghe lời Nhung, quên đi vụ ông già lạ mặt. Bởi vậy tự nhiên Tấn nhìn Hương với cặp mắtkhác. Chàng thấy ở Hương một cô gái quê ngây thơ và chất phát quá. Nhất là thân thể săn dòn trộ nở của một cô gái mới lớn lên từ vùng thôn giã, không son phấn nó mới hấp dẫn làm sao. Những đường cong hằn lên chiếc áo bà ba căng tròn và chín mọng. Ngay khi vô trong am, Tấn đã muốn ôm lấy đoá hoa đồng nội này nghiền nát trong vòng tay đam mê của chàng. Nhưng phải làm sao cái giây phút đầu tiên bỡ ngỡ để làm cho Hương không hoảng hốt. Bỗng Tấn mỉm cười nhìn ra cửa nói.

– Em đứng sát vô anh thế này, nếu có ai đi ngang qua hàng rào, nhìn vô kỳ lắm đó.

Vừa nói Tấn vừa lấy mấy cây nhang thắp lên, cắm lên bàn thờ một cách cung kính. Chàng khấn nho nhỏ nhưng cũng để đủ cho Hương nghe:

– Nếu quả thực ba đã đội mồ trở lại. Dù là thần thánh hay ma quỷ cũng xin về đây cho con được thờ phượng đêm ngày. Nơi đây lúc nào cũng là nhà của ba bây giờ và mãi mãi.

Hương nghe Tấn nhắc nhở nàng, vừa nhận ra hôm nay mình quá tự nhiên và gần gũi Tấn quá, nàng hơi mắc cỡ, đứng lui lại một chút, nhìn ra cửa. Cánh cửa am mở rộng nên những người đi ngoài đường có thể nhìn vô đây được, dù cho cái am có cách một con sân và hàng rào dâm bụt. Nhưng khi nàng vừa rời xa Tấn một chút, lại nghe chàng khấn vái ông Tưđội mồ trở lại mà về đây. Tâm thần Hương tự nhiên bấn loạn, nàng có cảm tưởng như ông Tư đang đứng trước mặt rồi. Hương chạy ào lại ôm lấy Tấn mà không còn nghĩ ngợi gì được nữa. Tấn làm bộ hỏi nho nhỏ:

– Bộ ba anh về đây mà em sợ hả?

Mặt mũi Hương xanh rờn, nàng run lẩy bẩy, nói:

– Anh Tấn ơi… bộ… bộ… ba anh về đây ở thực hả?

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc