Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 2

Câu nói ngập ngừng của chàng lại càng làm Nhung nghi hoặc hơn. Cả hai đã biết nhau hơn hai năm nay và thương nhau từ hồi đó. Chắn chắn nàng phải biết rõ về Tấn hơn ai hết. Nàng tính gạn hỏi thì Tấn đã nói:

– Nhung à, chúng mình kêu xe xíchlô về cho mau nhé.

Nhung vừa nghi hoặc, vừa bực mình nói:

– Anh Tấn, sao lúc nãy anh nói coi phim xong chúng mình tới chùa Ngọc Hoàng ở Đakao chơi mà.

Tấn có vẻ hơi lúng túng.

– Anh đột nhiên cảm thấy không được khoê. Để anh đưa em về rồi ngày mai chúng mình lại đi nữa.

Bây giờ Nhung không còn chịu nổi nữa, nàng nói như thét lên:

– Anh Tấn, anh đừng có vịn cớ này mà đưa em về. Em biết anh có chuyện gì đó, anh phải nói thực cho em nghe đi.

– Em đừng có đa nghi quá mà, anh thực sự có chuyện gì đâu.

Nhung dịu giọng và có vẻ lo lắng cho Tấn:

– Anh Tấn à, em biết chắc anh có chuyện mà. Anh làm nhưvậy chỉ làm em lo lắng hơn thôi. Chẳng lẽ anh còn nghĩ là giữa chúng mình lại còn chuyện gì phải dấu diếm nhau nữa hay sao.

Tấn nhìn Nhung nhưvan lơn, hình nhưchàng đang nghĩ ngợi một điều gì ghê gớm lắm. Nhung nói thực dịu dàng:

– Chả lẽ chúng mình không có thể chia sẻ với nhau những khó khăn được hay sao hả anh?

Cuối cùng Tấn thở dài, chàng nói:

– Thôi được rồi, chúng mình tìm một nơi tĩnh mịch nói chuyện vậy.

Cả hai cùng đi qua đường, tới công viên trước rạp hát. Ngồi trên ghế đá. Mặt trời buổi chiều đang rọi những tia nắng cuối cùng trong ngày một cách yếu ớt. Trên khuôn mặt Tấn, những nét kỳ ảo khó hiểu vật vờ. Sắc mặt chàng như biến đổi hoàn toàn. Tấn đang nghĩ tới câu chuyện đã xẩy ra. Nhung giữ yên lặng và hồi hộp chờ người yêu nói, nàng có linh cảm đó là một chuyện thật quan trọng dính líu tới đời chàng. Nàng cốnhẫn nại chờ đợi Tấn lên tiếng. Cuối cùng Tấn đã lên tiếng và giọng nói của chàng bỗng nhiên nghe thực xa lạ.

– Anh không biết phải nói cái gì trước bây giờ. Đầu óc anh bấn loạn và thật hoang mang.

Nhung nắm lấy tay chàng, nàng thấy tay Tấn thực lạnh và đang run rẩy, Nhung nói nho nhỏ:

– Anh thủng thẳng nói cũng được mà.

Tấn run run nói:

– Hồi nãy, lúc đi ra. Anh nhìn thấy ông già đó… Ông già đó giống hệt như ba anh, không khác một chút nào cả.

Nhung bắt đầu run lên, lời nói cúa Tấn làm cho nàng sợ hãi, Nhung chồm tới hỏi:

– Anh nói cái gì?

Nàng đã quen Tấn hơn hai năm rồi. Đối với gia đình Tấn nàng rất rõ. Bởi vậy nàng mới hết hồn như thế.

– Anh Tấn, ba anh à… Ông ấy đã chết từ năm năm nay rồi cơ mà.

Mặc dù nơi đây có rấtnhiều người qua lại, nhưng không hiểu sao Nhung lại thấy sờ sợ và cảm thấy ớn lạnh thực sự.

– Đúng rồi, ba anh đã chết từ lâu. Bởi vậy anh mới…

Giọng nói của Tấn trở nên hồ đồ, nhưng nhìn khuôn mặt chàng, Nhung biết chắc là Tấn không nói dối. Trong khi đó ánh mắt Tấn như lạc thần, chàng tiếp tục nói:

– Nhưng mà ông ấy thực sự là ba anh đó.

– Anh có biết anh đang nói gì không? – Nhung thở ra, nói tiếp – Người giống người là thường chứ có gì lạ đâu.

Tấn lắc đầu quả quyết.

– Không phải đâu, ông ấy chính là ba anh đó.

Nhung cảm thấy như có ai tạt nước lạnh vô thân thể, nàng rùng mình:

– Nếu anh chắc chắn như vậy tại sao anh không kêu ổng.

– Anh… anh… anh cũng không biết nữa. Ba anh chết từ mấy năm nay là điều kh~ng thể nào chối cãi được rồi. Nhưng tại sao hôm nay, ban ngày ban mặt thế này, ông ấy… lại đi ngờ ngờ như vậy được.

Tấn ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

– Nếu quả thực ông ta là ba anh. Tại sao ông ấy lại nhìn anh như một người xa lạ vậy.

Nhưng nói:

– Bởi vậy em mới nói anh nhìn lầm người đó.

Tấn im lặng, chàng thấy đúng người đó là cha mình. Nhưng chàng cũng biết chắc là ba mình đã chết từlâu. Bây giờ có lẽ xương thịt đã trở thành cát bụi. Tấn không nói được gì nữa vì chàng cảm thấy những điều Nhung nói cũng đúng, không thế nào chối cãi được. Tuy nhiên, Tấm vẫn tin tưởng là ông già đó chính là cha chàng. Người đã chết từ mấy năm nay. Nhưng chuyện đó rõ ràng là không thếnào xẩy ra được. Nhưng khổ nỗi trong thâm tâm chàng vẫn chắc chắn ông già đó là ba chàng. Sau khi về tới nhà. Tấn gặp mẹ đứng ngay trước của, nhưng chàng không đả động gì tới chuyện gặp ba chàng chiều nay, vì Tấn không muốn làm cho mẹ bận tâm.

Mặc dù chàng đã tiết lộ chuyện này cho Nhung biết và bàn cãi tới nơi tới chốn, nhưng vẫn không thể nào thỏa mãn được những nghi hoặc trong lòng chàng. Mặc dù Tấn chẳng bao giờ tin là người chết có thể sống lại ngờ ngờ như vậy, chàng nhớ rất rõ khi cha chút hơi thở cuối cùng, ông còn ói ra một chậu máu. Sau khi ông tắc thở, chính chàng tắm rửa và khênh xác ông đặt vô quan tài, nên chàng tin chắc là cha mình không thể nào chết giả được.

Nhưng nếu cha chàng đã thực sự chết rồi thì người xuất hiện ở truởc rạp Rex chiều nay là ai? Có phải ông ta chỉ là một người giống hệt nhưcha chàng hay không? Nhưng Tấn cũng không thể nào giải thích nổi vì chính trong thâm tâm.

Chàng cứ vẫn cho ông già đó chính là cha mình.

Mẹ Tấn nhìn chàng đăm đăm, bà vừa phát giác ra con mình có chuyện gì hơi bất thường, bà hỏi:

– Tấn, hôm hay sao vậy. Hình như có chuyện gì phải không?

Tấn chối:

– Đâu có gì hả mẹ.

Rồi chàng đột nhiên quay lại hỏi bà:

– Mẹ à, cha con có anh em ruột gì không?

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc