Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 22

Lúc leo lên xe hăng hái bao nhiêu, về tới đây tự nhiên Bình thấy ngần ngừ, ái ngại bấy nhiêu. Không hiểu sao trong thâm tâm chàng có những bồn chồn áy náy không yên. Không lý có điều gì bất ổn với chàng chăng. Ngồi thừ người ra một lúc rồi Bình cũng xuống xe, lấy chìa khóa ra mở cửa bước vô nhà.

Trong nhà đèn đuốc vẫn sáng trưng, nhưng hlnh như không khí ở đây lạnh lẽo quá, khác hẳn mọi ngày. Bình nhìn vô phía buồng tắm. Cửa khép hờ hờ. Bên trong không thắp đèn. Chàng định chạy lên lầu lấy cái máy hình, nhưng không hiểu sao cứngần ngừđứng giữa nhà nhìn chòng chọc vô phía buồng tắm hoài.

Hình như ở đây yên lặng quá. Cái yên lặng của một bãi tha ma về đêm, mặc dù đèn vẫn sáng và không có tiếng côn trùng kêu réo. Bình từ từ tiến về phía buồng tắm. Có lẽ chàng muốn nhìn thấy cái khổ sở cúa người vợ ngoại tình, bị ngâm trong bồn nước với cái xác chết của tình nhân ra sao.

Chàng đẩy nhẹ cửa, tiếng cọt kẹt vang lên, kéo dài. Trong buồng tắm tối om om. Nhưng lạ thực, tại sao Liên không kêu réo nhựmấy bữa trước. Trong bóng tối hình như chứa chất một cái gì bất thường. Bình lần mò công tắc điện trên tường, bật đèn lên.

Ánh đèn loé sángchan hoà. Bình giậtmình. Liên không còn nằm trong bồn nước nữa. Nhưng cái thây ma thằng Tú vẫn còn đó. Một cái thây ma trần truồng, cụt đầu và mất một cánh tay!

Bình hoảng hốt lùi. Lại. Chàng chới với suýt té vì vừa vấp phải một vật gì dưới chân. Nhìn xuống đất, chàng run lên vì thấy rõ một cánh tay nhầy nhụa những máu. Bàn tay đang co quắp, như muốn nắm lấy chân chàng. Phía trên cánh tay, những vết cấn nham nhở để lòi một khúc xương trắng hếu, tróc thịt, rung rinh mấy sợi gân lằng nhằng. Bình lạnh người, hình như có gió thổi xoáy quanh đây.

Chàng lui lại mấy bước nữa, quay mình định chạy ra cửa, nhưng chàng lại vấp phải một vật gì tròn trịa làm chàng té nhào xuống đất. Cái vật tròn trịa đó lăn lông lốc phía trước. Hình như nó phát ra tiếng kêu lốc cốc, ằng ặc. Chàng vừa bò dậy, vừa cốnhìn xem là cái gì làm chàng té một cái đau gần chết như vậy.

Bây giờ tim Bình muốn ngừng đập vì nhìn rõ cái vật chàng vừa vấp phải là đầu lâu thằng Tú. Nó đã bắn vô tường và đang lăn ngược trở lại phía chàng. Vừa lăn, vừa nhe hàm răng trắng hởn nhưcười hằng hặc. Những sợi gân lòi ra trên cổ tua tủa và vết răng cắn còn in rõ trên da thịt. Có tiếng cười the thé, không phải phát ra từ chiếc đầu lâu thằng Tú, nhưng lại vang lên từ phía cầu thang. Bình nhìn lên, chàng rụng rời chân tay vì thấy vợ chàng đang từ từ trên lầu đi xuống. Tay nàng cầm tấm hình cha Tấn mà Bình lấy từ nhà ông già nọ về trong đêm xét nhà. Hai cặp mắt trong hình xanh lè, phát ra một thứ ánh sáng kỳ dị. Cái miệng ông ta đang nhếch lên cười khanh khách.

Liên không còn trần truồng nhưlúc nằm trong bồn tắm nữa. Nàng đang mặc bộ đồ ngủ thật mỏng, màu trắng toát, dài lượt thượt. Bộ ngực núi lửa căng tròn, vươn ra phía trước rung rinh, ngỏng lên. Răng nàng nhe ra, máu trào khoé miệng, nhỏ ròng ròng xuống chiếc áo ngủ, chẩy dài xuống dưới chân…

Bình lồm ngồm bò dậy, chạy ngược về phía sau. Vợ chàng vẫn từ từ tiến tới. Bình lại vấp vào cánh tay thằng Tú lúc nãy và té bổ chửng vô bồn nước. Nằm đè lên chiếc thây ma không đầu. Nước bồn tắmbắn ra tung toé. Cái thây ma trần truồng không đầu và mất một cánh tay của thằng Tú dập dình dưới nước như cử động. Bình thét lên:

– A… a… a… t!!

Tiếng thét một lúc sau nghe ằng ặc như sặc nước và im bặt.

Tấn không ngờ cuộc đời Bình lại ngắn ngủi như vậy. Chàng đứng lặng người, hai mắt đẫm lệ nhìn theo chiếc quan tài từ từ được hạ xuống đáy huyệt. Trong khi đó Liên gào lên, chồm người muốn nhảy theoquan tài. Nhung đứng sát bên cạnh níu lấy nàng nhưng không nổi. Tấn vội vàng nắm lấy tay Liên, giữ nàng lại.

– Thôi mà chị, có ai mà tránh khỏi số trời đâu. Anh ấy ra đi như vậy cũng mồ yên mả đẹp rồi. Chị làm quá làm sao anh ấy yên tâm mà nhắm mất được.

Liên vẫy vùng, nàng khóc như thét lên thảm thiết. Anh Bình ơi… anh Bình. Tại sao anh bỏ em ra đi sớm như vậy chứ. Bây giờ em ở với ai đây. Thân em không chồng không con, bơ vơ lạc loài thế này làm sao mà sống được Anh cho em theo với đi… anh Bình ơi là anh Bình… Sao khổ thế này.

Nước mắt Liên dàn dụa, chân taý run rẩy. Nàng chỉ chực chồm xuống huyệt theo chồng. Tấn và Nhung phải cố gắng níu nàng lại. Tiếng kèn đồng tiễn biệt trổi lên lại càng làm cho khung cảnh thảm não thêm. Mọi người bắt đầu ném những cục đất xuống mộ. Toán lính dàn chào đứng thẳng người hai bên lòng huyệt bắt súng chào lần sau cùngrồi rút ra phía sau dành chỗ cho nhân viên nghĩa trang súc đất lấp mộ huyệt.

Liên lại gào lên, nàng lồng lộn, kêu gào thảm thiết. Tấn và Nhung cố dìu nàng ra xa một chút. Ai nấy đều rưng rưng nước mắt. Thân nhân của Bình và Nhung hầu như không còn ai. Chỉ có một bà cô họ xa lắc xa lơ, già lụm khụm. Trong đám tang ngày hôm nay chỉ có bạn bè Bình và Liên, cùng những nhân viên Cảnh Sát trong sở chàng. Một vài người Hoa đứng xa xa, có lẽ đó là những người chịu ơn Bình trong công cuộc làm ăn của họ. Lẫn trong đám đó, Tú Vân đứng nép mình vô cha mẹ nàng, nước mắt dàn dụa…

Nàng không ngờ được tại sao Bìnhcó thể chếtmộtcánh dễ dàng như vậy. Hôm đó chàng đã khoẻ hẳn rồi, ăn uống và đi lại thoải mái. Nàng đưa chàng ra xe, căn dặn phải cẩn thận. Vậy mà Bình lại chết một cách chóng vánh không ai ngờ được. Anh tài xế báo tin cho nàng hay mà chính Tú. Vân không tin được lỗ tai mình. Anh ta phải nhắc đi nhắc lại mấy lần Tú Vân mới hiểu, và nàng cơ hồ muốn xỉu đi ngay lúc ấy. Những vết trầy trụa mấy hôm trước Bình hành hạ nàng vẫn còn đau, có nơi còn bầm tím, vậy mà giờ đây chàng đã ra đi vĩnh viễn rồi. Cái số hẩm hiu này tại sao không phải là nàng mà lại là Bình.

Cái gì đã xẩy ra làm cho Bình điên cuồng lồng lộn tới chán đời. Cái chết cúa chàng có bí ẩn gì không? Mọi người đều nói Bình bị đứng tim chết. Tại sao vậy? Hồi nào tới giờ có nghe chàng nói bị áp huyết cao hay là dư máu đâu. Tại sao lại có chuyện này được chứ. Sống với nhau bấy lâu nay, Tú Vân hiểu sức khoẻ và con người Bình hơn ai hết. Chỉ có ngày hôm đó, chàng về vô cớ hành hạ nàng thiếu điều chết đi sống lại. Cho tới bây giờ Bình chết rồi chính nàng cũng không hiểu tại sao.

Điều đau đớn nhất cho nàng là chàng mất đi, nàng cũng không dám công khai khóc lóc kêu gào nhưngười vợ chính thức của chàng. Nhưng. Chưa chắc nỗi đau thương trong lòng Tú Vân đã kém bi thảm. Nàng đau đớn dựa vô vai mẹ khóc ấm ức. Khóc cho chàng, khóc cho cả số phận hẩm hưu của đời người con gái của mình.

Khi người ta đậy nắp mộ lại xong, mọi người từ từ ra về Chờ cho Liên lên xe rời khỏi nghĩa địa, Tú Vân mới chạy ào lại ôm nấm mộ khóc ngất ngư. Những tiếng tức tửu bật lên vang vọng, ba mẹ nàng cũng về rồi, chỉ còn lại bà chị goá chồng thân thiết với nàng nhất ở lại với Tú Vân.

Tội nghiệp Tú Trinh, nàng thông cảm với em hơn ai hết về tìnhtrạng cô đơn và tủi nhục này. Cách đây hơn hai năm, nàng cũng ở trong tình trạng y nhưtú Vân ngày hôm nay. Không hiểu sao số trời đầy đọạ, cả hai chị em đều làm bé người ta. Cả hai người chồng cùng chết sau hơn một năm chung sống lén lút. Chồng nàng thì không nói làm gì, vì ông ta quá già rồi, chết âu cũng là tới tuổi trời mà đi. Còn Bình đang trong thời trai tráng, tự nhiên lại đứng tim mà chết thì vô lý quá.

Nàng ngồi xuống bên cạnh em thì thào:

– Tú Vân ơi, trời sắp tối rồi đó. Về nhe em.

Tú Vân ngước mắt đỏ hoe nhìn chị.

– Chị ơi… em khổ quá. Cho em ở lại đây chút nữa với chàng đi.

Tú Trinh vuết nhe nhẹ lưng em.

– Ai cũng đau khổ cả, cảnh chị em mình giống nhau thôi. Em ơi, thời gian sẽ làm vơi nỗi buồn này mà.

Hai chị em tâm tình với nhau như cố trút ra tất cả sầu hận. Tú Vân ôm lấy chị, nàng kh6c tức tửi trên vai người thân duy nhất trong gia đình. Cả nhà chỉ có hai chị em sống với nhau từ nhỏ tới lớn. Nhà nàng nghèo lắm. Cũng vì vậy mà chị nàng phải làm bé người ta, sống cuộc đời lén lút như tư tình để nuôi sống gia đình. Hồi đó chồng Tú Trinh như lãnh chúa vùng này, chuyên nghề cờ bạc.

Cha nàng lại làm công cho ông ta, cũng vì vậy mà Tú Trinh về ở với ông trong cái tình trạnh già nhân ngãi, non vợ chồng này. Tới khi chồng Tú Trinh chết đi, cha nàng lên thay địa vị của chồng Tú Trinh trong làng cờ bạc ở đây. Như số trời đã định, Bình xuất hiện và Tú Vân noi gương chị về ở với Bình như ngày nay.

Chỉ có điều Tú Vân khác chị là nàng yêu thương Bình thực sự. Cuộc gặp gỡ Bình là chính nàng tìm tới chứ không nhưcuộc hôn nhơn gượng ép của Tú Trinh. Lẽ dĩ nhiên bố nẹ nàng mừng vô hạn, khi thấy Tú Vân chịu làm bé Bình nhưthế. Chính cha mẹ nàng đã ngầm giúp đỡ Bình tiến tới và lùa con gái vô vòng tay Bình.

Nay Bình chết đột ngột như thế này không biết tình trạng làm ăn trong khu vực này sẽ ra sao. Trăm mối lo âu và sầu não chồng chất trên vai người con gái nhỏ nhắn, yếu đuối này. Tú Vân càng nghĩ, càng đau xót. Nàng chỉ còn biết khóc tức tửi, đầu óc rối mù. Bỗng có tiếng ai vang lên bên cạnh làm cả hai chị em cùng giật mình. Tú Vân vội vàng quẹt ngang nước mắt.

– Thưa chị, trời sắp tối rồi, nên về đi vì tới giờ người ta đóng cửa nghĩa địa.

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc

allx.tv sex video mới