Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 24

Khi về tới nhà Tú Vân, trời đã tối hẳn. Ông bà Hai đã về tới nhà từ lâu và đang trông đứng trông ngồi, không biết hai chị em Tú Vân về bằng cách nào. Khi Tấn đưa Tú Trinh và Tú Vân về tới nơi, hai ông bà mừng rỡ chạy ra cảm ơn chàng rối rít. Lúc Tấn định ra về thì Tú Vân nhất định giữ chàng lại đểnàng đãi chàng bữa cơm, gọi là thay mặtchồng cảm ơn lòng tếtcủa chàng. Trong thâm tâmchính Tấn cũng muốn có những dịp nhưthếnày để tìm hiểu trước khi Bình chết có nói gì về vụ xét nhà hôm đó với Tú Vân không, nên chàng nhận lời ngay. Hơn nữa, bà Hai cũng đã dọn cơm sẵn sàng chờ mọi người về là ăn, bởi vậy Tấn cũng không muốn làm khách.

Trong lúc ăn cơm, mọi người nói chuyện lan man về Bình. Tấn nhân cơ hội hỏi Tú Vân:

– Em có nghe anh Bình kể chuyện về một vụ xét nhà cách đây mấy bữa không?

Tú Vân ngạc nhiên hỏi lại:

– Ủa, sao anh biết?

Tấn mừng rỡ, thuật lại hết câu chuyện chàng gặp ông già lạ mặt giống hệt cha chàng, và cuối cùng chàng nhờ Bình xét nhà ông ta. Nhưng Tấn dấu nhẹm chuyện chàng và Nhung nậy mồ cha chàng lên cũng như tấm hình Bình mang về để ở nhà Liên. Không ngờ Tú Vân nghe xong câu chuyện hỏi chàng:

– Thế anh có tới nhà chị Liên lấy lại bức hình cha anh chưa?

Tấn đành thú thực:

– Dạ… cũng vì tới đó lấy tấm hình mà tôi mới biết anh Bình mất, nên thông báo cho bạn bè mỗi người đến giúp chị Liên một tay. Lúc đó chị ấy như người mất hồn, đâu có biết làm gì nữa. Thân nhân lại chẳng có ai.

Hai mắt đỏ hoe, lú Vân lụp chụp hỏi:

– Khi anh tới thì anh Bình chết rá sao, anh có biết không?

Tấn gật đầu.

– Lúc tôi tới nơi cũng là khi sở cảnh sát của anh ấy đưa bác sĩ tới khám nghiệm. Tôi thấy anh Bình nằm trên giường, mặc quần áo chỉnh tề như khi anh ấy đi làm việc. Đầu tóc chải rất tươm tất. Nhưng chỉ có điều là mắt mở trừng trừng, miệng há hốc, lưỡi lè ra nhưbị ai bóp cổ. Chị Liên nói vuốt mắt anh ấy hoài mà nhất định không nhắm.

Tú Trinh hỏi:

– Anh có thấy dấu vết gì trên cổ anh ấy không?

Tấn nhìn khuôn mặt Tú Trinh xanh rờn, chàng biết nàng đang nghĩ gì, nên trả lời:

– Khi thấy tình trạng ấy tôi cũng nghi như chị. Và có lẽ bác sĩ khám nghiệm tử thi cũng nghĩ như thế nên ông ta khám rất kỹ. Có nhân viên cảnh sát chụp hình thi thể anh ấy nữa. Nhưng phải nói tuyện nhiên là trên mình anh ấy không có dấu vết gì cả. Kết quả cuộc khám nghiệm mấy ngày sau cũng vẫn là anh ấy đứng tim mà chết.

Tú Vân định nói gì nhưng nàng lại thôi. Tấn nhìn vô mắt nàng thấy hình nhưcó chứa đựng một chuyện gì không tiện nói ra. Chàng hỏi dò:

– Ngoài việc anh Bình cho chị biết có đem tấm hình cha tôi về, anh ấy còn nói gì nữa không?

– Dạ, anh ấy nói căn nhà thực kỳ lạ. Rõ ràng có người ở, mà tại sao lúc khám xét lại không thấy ai.

Ngưng một lát Tú Vân nói tiếp:

– Anh ấy cũng nói trong nhà chỉ có một cái bàn thờ, trên bàn thờ là hình cha anh. Còn tuyệt nhiên không có đồ đạc gì hết.

Tấn hỗi:

– Trên bàn thờ ngoài tấm hình ra, anh Bình nói có gì khác nữa không?

Nghe Tấn hỏi, Tú Vân như chợt nhớ ra, nàng nói:

– Dạ… dạ… anh ấy bảo có cây đèn dầu lạc nhỏ đang cháy trên bàn thờ. Trước khi trở ra, anh ấy có thổi tắt ngọn đèn đi. Nhưng khi ra tới ngoài xe, ngọn đèn trong nhà lại thắp sáng lên, không biết tại sao nữa.

– Ngoài cây đèn dầu lạc, trên bàn thờ anh ấy còn thấy thứ gì khác nữa không?

Suy nghĩ một lúc, Tú Vân lại chợtnhớ ra, nàng vội vàng nói:

– À… à có mấy cuốn sách màu nâu nâu và một miếng vải màu vàng cũ kỹ thực lớn, xếp cẩn thận để bên cạnh, hình như viết bùa chú, kinh kệ gì đó. Anh ấy nói có xem qua rồi bỏ lại, vì không có gì quan trọng cả?

Nghe Tú Vân nói, Tấn mừng rỡ, kêu lên:

– Như vậy thì đúng rồi, những vật ấy toàn là những thứ chúng tôi chôn theo thân phụ tôi. Bây giờ làm sao lấy lại được.

Ông Hai bỗng lên tiếng.

– Căn nhà đã gần như vô chủ. Việc lấy lại mấy thứ đó cũng chẳng có khó khăn gì.

Tấn nói ngay:

– Xin bác giúp cháu.

Ông Hai thực thà, nói:

– Tôi thì chẳng làm được chuyện gì. Nhưng sống trong làng cờ bạc, phải tiếp xúc với đủ hạng người. Phải nói, số lớn là đầu trộm đuôi cướp. Nên mấy cái vụ này, nhờ chúng nó cũng không khó khăn gì.

Tấn lật đật nói:

– Vậy xin bác giúp cháu. Giới thiệu người nào có thể làm được chuyện đó.

Ông Hai gật gù:

– Cái đó cũng chẳng khó gì. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi. Cậu phải đi theo chúng nó mới chắc ăn, vì những hạng người này cũng khó tin lắm.

Tấn gật đầu ngay:

– Dạ… dạ, cháu nhất định đi theo mấy người đó…

Ngoài trời bỗng đổ mưa thực to. Những hạt mưa rơi lộp độp trên mái nhà nghe ào ạt. Gió từ đâu cuốn về nghe rào rào. Một tia chớp xẹt ngang trời, tiếp theo tiếng sấm inh tai nhức óc.

Đèn điện bỗng tắt vụt. Bóngtối chụp xuống, căn phòng mờ ảo trong ánh sáng của cây đèn dầu hỏa lung linh trên bàn thờ Bình…

Tú Trinh nắm lấy tay Tấn, run rẩy kêu lên khe khẽ:

– Em sợ ma quá anh Tấn ơi.

Bà Hai gắt con:

– Ma quỷ ở đâu mà sợ, cái con bé này, chỉ được cái nói nhảm thôi.

Ông Hai đứng dậy, hỏi:

– Tú Vân, nhà có cây đèn dầu lớn nào không?

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc

allx.tv sex video mới