Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 32

Thầy Bẩy Ly vẫn mỉm cười, nụ cười thật hiền hậu làm Đào không thế nào nghĩ được là một ông thầy già hơn sáu mươi tuổi này lại có thể lợi dụng nàng những điều tầm tường như vậy được hay sao.

Nghe Đào nói, ông có vẻ hài lòng lấm, thủng thẳng bảo nàng:

– Thôi được rồi, bây giờ tôi ở đây sửa soạn đồ tế lẽ. Cô trở lên nhà trên nói vợ tôi chỉ cho cách thức đi tắm à bảo bà ấy nấu cho một nồi nước xông và một chậu nước đá, đem xuống đây liền khi cô tắm xong. Tôi chờ cô ở đây.

Nói xong ông lấy mấy thễ nhan trần đết lên khấn vái lâm râm và ra hiệu cho Đào đi ra. Nàng nghe lời thầy Bẩy Ly lên nhà trên, gặp ngay vợ ông đứng sớ rớ ngoài mái hiên. Nàng nói những gì ông dặn nàng phải làm. Người đàn bà đứng tuổi hơi mỉm cười, bảo nàng theo bà ta ra nhà sau. Ở đó có một cái chòi nho nhỏ làm nhà tắm với đầy đủ sà bông, khăn lau mình. Trên vách lại treo sẵn một bộ đồ bà ba đen. Bà ta bảo Đào:

– Cô tắmrửa cho thực sạch, thay bộ đồ máng trên vách kia. Nhớ đừng mặc gì khác nữa, ôm hết quần áo và cả đồ lót của cô xuống am thầy Bẩy, ổng sẽ giúp cô.

Đào nghe lời vợ thầy Bẩy Ly, tắm rửa thực sạch sẽ, lau mình mẩy rồi lấy bộ đồ bà ba đem mặc vô. Bộ đồ hơi chật, nhưng nàng cũng bận được, chỉ có điều hơi ngắn cũn cỡn một chút trông thực tức cười. Nhất là nước da trấng bóc của Đào mỗi bật trên màu đen của áo quần coi mới ngộ nghĩnh làm sao. Nàng xỏ chân vô đôi guốc gỗ kịch cỡm. Đôi guốc lại trái ngược với bộ đồ, to và nặng chình chịch, Đào bước đi nhưmang cái gông ở chân vậy.

Nhưng cuối cùng thì nàng cũng đã tới am. Mùi hương trầm bay ra ngào ngạt, thơm phưng phức. Thầy Bẩy Ly cũng vừa bước ra mở cửa cho nàng vô. Ngay lúc ấy, trên mái am tuột xuống một con rắn to bằng bắp chuối, mình đen láng, cố vẩy lóng lánh như kim tuyến. Miệng nó há hốc, lưỡi lè ra thụt vô kinh hồn. Đào chợt nhìn thấy nó đã thét lên, nhảy bổ vào trong, ôm cứng lấy thầy Bẩy Ly. Thấy vậy, ông cười hì hì, nói:

– Cô đừng có sợ, ông Hắc Xà giữ am cho tôi đó mà. Ông ta ngửi thấy mùi trầm, biết có khách tới nên ra mắt đó thôi, không có hại ai bao giờ đâu.

Tuy nghe thầy Bẩy Ly nói nhưvậy, nhưng tim Đào vẫn đập thình thịch. Trong đời chưa bao giờ nàng trông thấy một con rắn nào to như thế. Kể cả mấy con trăn lớn nhất trong sở thú cũng còn nhỏ hơn nó nhiều. Không biết nó dài bao nhiêu, vì ở trên mái nhà thòng xuống có một khúc, cái đầu to nhưcái đấu, có mòng đỏ ao, hai mắt lớn nhưcái hột gà đỏ ao. Hai bên mép còn có mấy sợi râu tua tủa.

Thầy Bẩy Ly khép cửa am lại, gài chốt phía trong đàng hoàng rồi bảo Đào.

– Thôi bây giờ chúng ta bắt đầu luyện phép đi.

Đào buông thầy Bẩy Ly ra mà chân tay vẫn còn run lẩy bẩy. Giá nhưkhông có ông ta ở đây, nàng có thể chết đứng vì con rắn này lắm chứ không chơi.

Thầy Bẩy Ly đưa nàng mấy cây nhang, bảo khấn vái mà miệng Đào vẫn còn run lập cập. Khi ngồi xuống tụng kinh một lúc thực lâu Đào mới hoàn hồn. Tụng kinh một hồi xong, thầy Bẩy Ly nói:

– Bây giờ cô cởi hết quần áo ra, chung vô cái mền này xông thuốc một hồi. Điều quan trọng nhất là từ lúc này trở đi cô phải nhắm mắt lại, nghĩ tới một người đàn ông, bất cứ ai cũng được. Nhưng mà nghĩ tới ông Sáu càng hay. Có thể nghĩtới bất cứphần thân thể nào của ông ta cũng được, mặt, mũi, đầu, mình, chân, tay đều tốt cả. Khi mồ hôi xuất ra, cô không được lau chùi gì hết, cứ để nó tự nhiên chẩy ra. Khi thấy mồ hôi ra nhiều, đọng lại từng giọt, chẩy dài xuống thân thể thì cho tui hay.

Đào ngoan ngoãn làm theo lời thầy Bẩy Ly căn dặn. Nồi nước xông đã được ai đem vô am từ lúc nào nàng không hay. Bên cạnh còn một cái chậu con con đựng nước đá nữa. Nàng cởi bộ bà ba đen ra, Thầy Bẩy Ly đỡ lấy bộ quần áo gấp lại đàng hoàng, để lên chiếc bàn gần đó. Thân thể trần truồng lồ lộ, đã mấy lần Đào liếc trộm thầy Bẩy Ly nhưng vẫn thấy ông ta thản nhiên như không. Hình như ông ta nhìn nàng như một đứa tré lên ba tắm mưa mà thôi.

Chui vô trong mền, mùi nước xông kỳ lạ nóng hôi hổi. Đây không phải là những vị thuốc bắc nàng thường xông ở nhà khi bị cảm. Có lẽ những cây lá trong nồi nước xông này toàn là những loại thuốc thơm. Mùi thơm thật lạ lùng. Đào ngồi chừng mười lăm phút là mồ hôi nàng đã xuất ra nhẽ nhại và bắt đầu chẩy xuống thân thể. Đào nói lớn:

– Thưa thầy mồ hôi con đã ra nhiều rồi.

Thầy Bẩy Ly nói:

– Được rồi, cô ra đây đi. Cứ để nồi nước xông mở nắp cho nó nguội.

Đào y lời thầy Bẩy Ly. Chui ra ngay, hơi nóng làm nàng muốn ngộp thở nên vừa hất cái mền ra, nàng thấy thật nhẹ nhõm. Thầy Bẩy Ly chỉ chiếc mâm đồng thực lớn để dưới đất trước bàn thờ bảo nàng.

– Cô bước vô đây, để tôi luyện phép cho.

Đào ngoan ngoãn “Dạ” một tiếng nho nhỏ, bước vô mân đồng. Thầy Bẩy Ly bây giờ đã ở trần trùng trục. Ông chỉ còn mặc một chiếc quần sà loỏng mỏng manh. Đào để ý trên mình ông xâm chằng chịt những chữbùa thực lạ mắt. Ông bắt đầu đọc chú và co hai ngón tay út và đeo nhẫn lại, ngón cái cũng co lại, đè lên hai ngón tay đeo nhẫn và út. Hai ngón trỏ và chính giữa duỗi thằng, vẽ lên mình nàng những chữ bùa.

Trong khi vẽ bùa, miệng ông đọc thần chú rì rầm như tiếng Miên tiếng Thượng, Đào chẳng hiểu gì. Khi vẽ xong một chữ bùa, ông ghé sát miệng vô chỗ đó thổi mạnh một hơi rồi hà hơi thực mạnh vô đó. Xong ông bắt đầu lấy bàn tay còn lại kỳ cọ chỗ vừa vẽ bùa. Mặc dù Đào đã tắm rửa thực sạch sẽ, nhưng khi ông kỳ cọ kiểu đó và mồ hôi nàng đang vã ra, những lớp da còn bám vô thân thể nàng cũng tróc ra nhưmột thứ ghét trăng trắng. Cứ như thế, Thầy Bẩy Ly kỳ cọ khắp thân thể nàng, không chừa một chỗ nào. Nhất là trên ngực và chỗ kín của Đào thầy kỳ cọ thực kỹ.

Đào đã để ý chiếc quần sà loỏng thầy đang bận đã độn cứng lên từ hồi nào. Ánh đèn lờ mờ, mùi nhang trần ngất ngây, hoà cùng mùi thơm của chất thuốc nước xông làm Đào cũng ngây ngất. Nhất là bàn tay kỳ cọ của thầy Bẩy Ly đã có lúc làm nàng phải rờng mình và hình như bên trong đã ướt nhèn nhẹp. Hơn một tiếng đồng hồ sau, bàn tay thầy Bẩy Ly đã kỳ cọ khắp mình mẩy Đào, không còn chừa một chỗ nào.

Lúc ấy thân thể nàng lợn cợn đầy ghét. Thầy Bẩy Ly quay lại múc ít nước xông trong nồi đổ vô chậu nước đá. Xong thầy lấy cái ly múc nước trong chậu, cẩn thận đổ lên mình Đào. Đổ tới đâu, thầy Bẩy Ly lấy tay vuốt tới đó cho những bợn ghét chẩy xuống chiếc mâm đồng. Thầy dùng rất ít nước nên phải vuốt thật kỹ những bợn ghét mới chẩy hết xuống mâm đồng được.

Lúc này lại là lúc làm cho Đào cuống lên, nàng đã thấy chân tay thầy Bẩy Ly run rẩy trong trạng thái không bình thường như trước nữa. Ông run run nói:

– Những thứ tôi hứng được trên chiếc mâm đồng này, sẽ đem phơi khô, tán thành bột cho cô hòa với bất cứ thứ gì cho đàn ông nuốt vô là nhớ hơi cô chết bỏ, chứ không rời cô được nửa bước đâu. Coi như vậy mà trên thế gian này chưa có ai cương được bửu bối này của tôi. Kể cả hạng thầy bà cao tay ấn cũng phải khuất phục vô điều kiện nữa đó, chứ không phải chơi đâu.

Đào nghe nói mừng rỡ, lí nhí cảm ơn thầy Bẩy Ly trong miệng. Ông bảo nàng cẩn thận bước ra ngoài. Trong khi đó thầy Bẩy Ly lấy tay vuốt những hạt nước có dính bợn ghét của Đào lại trong mâm đồng. Khi nàng vừa bước ra chiếu. Bất ngờ thầy Bẩy Ly lấy tay rà từ chân nàng lên trên, lúc đầu Đào còn tưởng ông ta làm phép gì nữa. Tới khi tay ông dừng lại ở chỗ đó, thở hổn hển, nàng mới biết ông không chịu nổi nữa và đả trở về với con người phàm xác thịt của mình.

Đào đã định khéo léo đẩy ông ra, chạy ra ngoài, nhưng nàng lại nghĩ tới con Hắc Xà lúc mới vô nên khựng lại Hai tay nàng ôm lấy đầu ông đứng chịu trận. Nàng không thể tưởng tượng được ông thầy già này lại tham lam như vậy, mặc dù ông chẳng làm nên cơm cháo gì. Cả giờ sau ông chỉ chọc cho nàng nổi điên lên vì thèm muốn một chàng trai khoẻ mạnh lực lưỡng hơn ông.

Nhưng có lẽ tiếng rên rỉ của Đào là nguồn khoái cảm của ông chăng. Nàng thấy khuôn mặt ông đầy thỏa mãn khi hôn vô môi nàng lần cuối cùng rồi bò dậy.

Đào nhỏ nhẹ hỏi:

– Thầy có thích không?

Ông mỉm cười, véo nhè nhẹ vô má Đào.

– Mệt thấy bà nội luôn…

Đào cười khúc khích, hỗi:

– Thưa thầy bây giờ xong hết chưa, con phải làm sao nữa.

Thầy Bẩy Ly gật đầu lia lịa, trả lời:

– Xong, xong hết rồi. Chờ một tuần nữa, cô xuống đây tôi luyện thuốc bột cho cô đem về là sài được. Cứ trộn với kẹo bánh hay ô mai cam thảo là tốt nhất. Cho chúng ăn là thấy hiệu quả liền tức thì.

Đào đã nghe lời thầy Bẩy Ly, một tuần sau nàng lại xuống gặp ông lấy thuốc. Lần sau ông cũng bảo nàng làm những gì tuần trước đã làm, vì nhưvậy, khi hết thuốc, nàng xuống là có thuốc đem về liền, không phải trở lại như lần đầu nữa. Đào cũng đã chọn phương thức trộn vô “ô mai Bắc Việt” đầy cam thảo thơm ngon, lại mền dẻo dễ giữ thuốc. Bây giờ trong tay Đào đang mân mê trái “Ô maibắc Việt, sau cùng. Nàng bóc lớp giấy bóng kính kề lên miệng Tấn thì thầm.

– Anh ăn trái ô mai cho thơm miệng.

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc