Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 36

Nghe Liên nói, Nhung cũng hơi an tâm, thì thầm:

– Như vậy ít nhất trăm ngày sau, tao cũng ăn được vài chục bộ óc bào thai rồi.

Liên cười khúc khích, xoa nhè nhẹ trên làn da nõn nà của bạn. Thân thể Nhung trắng ngần và chắc nịch. Nhất là cái bào thai đã u lên cũng khá bộn. Da dẻ Nhung càng ngày càng căng cứng. Hông và đùi đã nở to. Nàng không thếnào ngờ lại tạo ra được một người bạn đồng hành tâm đầu ý hiệp như thế này. Tối tối, hai đứa đi tìm bào thai ăn. Ngày về trần truồng ôm nhau ngủ, hưởng thụ ái ân tuyệt đỉnh trong ma giới.

Liên cắn nhè nhẹ lên ngực Nhung, chiếc núm căng lên và phồng ra thực lớn. Lúc trước ngực Nhung cũng chỉ bằng cỡ ngực nàng, mới mang thai có mấy tháng mà ngực Nhung đã đổi khác thấy rõ. Bây giờ phải lớn gần gấp hai ngực nàng. Nhất là chiếc núm nở to kinh hồn, những cuồng thâm chạy vòng quanh trên đỉnh cao hằn lên hấp dẫn tuyệt vời.

Cứ mỗi lần tụi nàng tìm được một bào thai, Nhung nuốt trọn bộ óc thai nhi là thân thể nàng thế nào cũng có sự thay đổi liền ngày hôm sau.

Những cuộc chơi ngày hôm đó lại tăng thêm phần hứng khởi Hai đứa dính lấy nhau, cọ xát, nhào nặn, cắn, cào, bóp, xoa, cười, rỡn… Không thếnào nói nổi hết những cảm xúc lúc làm tình ấy. Bây giờ nghe Nhung nói có vê tự tin, Liên cũng vui vui. Áp sát mặt vô ngực nàng thì thầm:

– Lo là lo thế, nhưng mày phải biết tài sức đám đạo sĩ già kia cũng có giới hạn. Bất quá chúng tu được vài chục năm. Có được vài món bửu bối, làm sao chúng tìm ra chúng mình. Trừ khi tao với mày tới phá chúng nó, tự mình đem thân tới thì không kể.

Nhung xoay mình, gác một chân lên mình bạn. Hai tay ôm ghì lấy đầu Liên ép thật chặt vô ngực mình, thì thầm:

– Tụi mình ngu gì đem thân tới nộp mạng chứ.

Liên hít một hơi thực mạnh trên ngực Nhung, nói:

– Lẽ dĩ nhiên rồi, nhưng khi nào chúng mình luyện xong thai nhi, con mày ra đời rồi, bộ tụi mình để yên cho chúng nó sống được hay sao?

Nhung cười sung sướng:

– Tao sẽ bắt thằng Tấn về đây, quỳ dưới chân tao cho bỏ những ngày nó coi thường mình.

Liên cười hinh hích:

– Còn đám đạo sĩ già kia, tao sẽ treo ngược chúng lên để chúng chống mắt lên xem tụi mình ân ái.

Bỗng Nhung kéo nhẹ Liên ra, nâng mặt nàng lên, nhìn thẳng vô mắt Liên hỏi:

– À, mày có để ý con nhỏ mập đi theo tụi nó lên đây không?

– Mày nói con Đào phải không?

– Ừ, nhỏ đó.

– Tao cũng thắc mắc con nhỏ đó nên theo dõi nó mấy bữa nay. Cô nàng này ghê gớm lắm chứ không phải tay vừa đâu, không chừng ma ưnh nó còn lớn hơn tụi mình nữa.

Mày tinh ý thực, tao cũng không ngờ nó ngủ với cả lão đạo Bẩy Ly và chài luôn thằng Tấn nữa.

– Chưa hết đâu, cô nàng còn có một thằng chồng hờ nữa đó.

– Sao mày biết?

– Bữa hôm chiếu thiên lý nhãn theo dõi tụi nó, tao vô tình lại nghe được nó nói chuyện với lão Bẩy Ly nên mới biết.

– Ủa, ban ngày mày cũng dùng thiên lý nhãn được sao?

– Không phẵi, ma giới tụi mình làm sao có thể hoạt động ban ngày được. Thời gian này mặt trời lên rồi, dương khí tràn lan, tụi mình lo trốn không xong, làm sao lú đầu ra được cơ chứ. Số là tối hôm ấy, cô nàng than hết thuốc tình ái hốt hồn, vì đã sài viên “ô mai Bắc Việt” cuối cùng cho thằng Tấn rồi, nên cần gấp thuốc hốt hồn cho thằng chồng hờ nó sắp đi biển về, nên tao mới biết.

– À, thì ra thế. Tao lại cứ tưởng mày biến hình được ban ngày chứ.

Liên cười khúc khích, nói:

– Tao mà biến hình được ban ngày thì thiên hạ này trong tay tao rồi. Dám lên đại náo thiên cung như lão khỉ già Tôn Ngộ Không năm xưa lắm.

Nhung kéo Liên lên, nầm ngang với nàng, nói:

– Mày có nghĩ ngày nào đó, tụi mình kéo con Đào nhập bọn được không? Con nhỏ này đã có ma tính nhưthế, coi bộ chúng mình có thể dùng nó được nhiều việc lắm đó.

Liên mừng rỡ, hí hửng nói:

– Ờ, mày có ý kiến hay đó. Thế nào cũng phải lôi nó về phe chúng ưùnh mới được. Để nó nằm đó uổng lắm, dễ gì kiếm được người như nó. Làm liền đi…

Nhung ngắt lời bạn:

– Không được, không được.

– Tại sao vậy. Không phải mày cũng muốn như thế sao?

– Đúng rồi, tao cũng muốn như thế chứ sao không. Nhưng mà bây giờ không được, vì tao muốn nó có bầu đã, lúc ấy chúng mình mới kéo nó về với ma giới có lợi nhiều hơn. Chứ khi đã nhập ma giới rồi, làm sao gần gũi đàn ông được nữa mà mang thai đây.

Liên reo lên.

– Hay quá, mày thực là cao kiến. Nhưvậy là chết đám đạo sĩ thối kia rồi.

– Bây giờ nó ngủ với cả ba đứa. Thằng chồng hờ nó, lão Bẩy Ly và thằng Tấn nữa, không trước thì sau cũng phải cố bầu thôi. Lúc ấy chúng mình ra tay ngay. Nhưng mà tao muốn để nó nằm vùng trong hàng ngữ mấy thằng khốn đó mới dễ tiêu diệt tụi này.

– Ê, coi chừng nguy hiểm nghe mày:

– Tại sao?

– Vì khi đã nhập ma giới rồi, nó cũng như chúng mình thôi, mấy lão đạo sĩ đó nhìn một cái là thấy ngay, chạy đi đâu cho khỏi chứ.

– Ai mà hành động ngu như vậy. Tao tính, chúng mình lừa nó làm nằm vùng trước, rồi khi nào lộ chuyện mới lôi nó vô ma giới sau. Như thế lo gì nó không tiếp tay cho chúng mình được.

– A, hay quá, hay quá, dùng tay nó mà giết mấy lão đạo sĩ này có khó gì đâu. Chứ tao với mày mà ló đầu ra là lãnh thẹo ngay.

– Đúng rồi, ý tao như vậy đó. Thôi, chúng mình ngủ đi, tối nay còn có sức dậy mà đi kiếm thai nhi chứ.

– Ừ, ngủ nhé mày. Tao cũng mệt rồi, nói chuyện ban ngày mất sức nhiều quá.

Trong căn phòng đóng cửa kín mít, tối om om, hai thân thể trần truồng ôm lấy nhau, xoắn lại như loài bò sát mà ngủ, thời gian chầm chậm trôi đi…

Ma chay đã hơn một tuần lễ nay rồi, bây giờ Tấn mới thấy sự thấm thía của kẻ mồ côi cha mẹ. Chàng không ngờ cuộc đời mình lại bất hạnh như vậy. Theo lời mẹ nàng thì cha chàng đã hy sinh tuổi thọ, cố công tu luyện, chỉ mong sao cho chàng đông con nhiều cháu. Ai ngờ tới giờ phút này, chưa có mụn con nào mà cả cha lẫn mẹ đều qui tiên vĩnh viễn.

Chàng không thế nào ngờ được, vừa bước chân ra khỏi nhà mà không hiểu tụi yêu quái nào tới hại cả gia đình chàng. Suy nghĩ mãi cho tới khi Hương nhắc chàng vụ hai con ma nữ bữa trước, Tấn mới sực nhớ ra, không phải chúng nó thì còn ai vào đây. Vừa lúc ấy, thầy Hai Cơ bước ra vườn ngồi bên cạnh Tấn dưới gốc cây si, bên cạnh chiếc am đổ nát tan tành vì sét đánh. Ông trầm ngâm nói:

– Vừa rồi con Hương nó cũng đã kể cho thầy nghe tường tận về vụ hai con ma nữ tấn công tụi con. Ngay từ khi con nói qua loa về tụi này ở Thất Sợn, thầy bấm quẻ.

Cũng biết ngay là tụi nó trở lại hại cả cha lẫn mẹ con rồi. Tuy nhiên, thầy chưa dám nói ra vì sợ con rầu rĩ quá mà hao mòn thân thể. Hôm nay thấy con cũng đã khoẻ nhiều rồi, nên ra đây tính với con vài chuyện.

Tấn chăm chỉ nghe thầy Hai Cơ nói. Chàng thấy máu trong người sôi lên, oán thù chất ngất. Tấn nghiến răng lại nói:

– Thưa thầy, nếu con không bằm xác mấy con quỷ cái này ra để trả thù cho cha mẹ, chắc con chết cũng không nhắm nắt được đâu.

Thầy Hai Cơ trầm ngâm, nói:

– Muốn giết tụi nó không phải là dễ đâu con à.

Tấn ngơ ngác hỏi:

– Thầy mà cũng không có cách gì nữa hay sao?

Thầy Hai Cơ lắc đầu, trả lời.

– Không phải thế, nhưng có nhiều việc phải làm mới có thể trừ được tụi này. Chúng không phải là loại tà ma do thầy bùa thầy ngãi gì nuôi, mà là một loại ma do trời đất tạo thành, giống này khôn lanh quỷ quyệt và lợi hại khôn cùng.

Tấn mau mấn hỏi:

– Thưa thầy chúng ta phải làm gì bây giờ?

– Trước hết, phải có chỗ thờ phượng đã. Cái am của ba con bị sét đánh nát tan thế này rồi còn làm ăn gì được nữa. Hang động của thầy cũng như chỗ tu luyện của Bẩy Ly thì quá xa, không thể nào đi đi về về như vậy được. Bởi vậy việc đầu tiên là phải cất lại cái am này.

Tấn nói ngay.

– Tưởng chuyện gì, chuyện này con cho làm ngay hôm nay và chỉ chừng tuần lễ là xong ngay.

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc