Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 38

Hương vô tình lẹ làng chạy vô trong phòng kiếm chai dầu. Khi nàng vừa đi khỏi, thầy Bẩy Ly trỗi dậy thực mau, chạy ra hàng hiên lấy sợi dây chuyền có túi bùa của Hương ném xuống cốngrồi trở về chỗ cũ ngay. Lúc ấy Hương cũng vừa trong phòng đi ra, nàng thấy thầy Bẩy Ly đã đứng vịn vô bàn khập khễnh đi vô, Hương la lên:

– Thầy coi chừng đau đó. Ngồi xuống thoa dầu rồi hãy cử động.

Thầy Bẩy Ly làm bộ rên:

Đau quá, đau quá. Con đỡ thầy vô phòng đi nghỉ sớm thôi.

Hương vô tình nắm tay thầy Bẩy Ly dìu đi. Nàng thấy thân thể ông hơi run rẩy lại tưởng ông bị té đau lắm nên hơi lo, hỏi:

– Thầy thấy có đau nhiều không?

Thấy Hương có vẻ lo lắng cho mình và lần đầu tiên được nắm tay nàng, lại đi sát vào thân thể tròn trịa nẩy lửa ấy, trong khi quần áo nàng ướt đũng, dính sát vô thân thể lại càng làm thầy Bẩy Lyrunrẩy hơn, người ông nóng bừng bừng, hơi thở đã hổn hển. Tuy nhiên, ông cố kiềm chế để Hương không để ý, vì nhất định là đêm nay, cái thân thể săn ròn kia phải nằm trong vòng tay ông chứ không chạy đi đâu được nữa rồi.

Nhưng chỉ đi được vài bước là thầy Bẩy Ly đã muốn ôm cứng lấy Hương rồi, vì những đường cong nẩy lửa nhún nhảy trước mắt ông trông sốn sao quá, ông không thể nào chịu nổi nữa. Người ông càng run rẩy hơn, ông phải làm bộ khuỵu chân xuống suýt té và la lên:

– Trời… trời… đau, đau quá.

Hương lo sợ, tưởng ông té thực nên vội vàng ôm lấy ông ta. Bộ ngực tròn trịa của nàng ép sát bên hông thầy Bẩy Ly mà Hương không để ý. Ông được thể dựa sát vô nàng, làm bộ lê đi nặng nhọc.

Vô tới phòng, Hương dìu ông ngồi lên giường. Nàng chợt thấy quần áo ông cũng bị dính nước mưa, nói:

– Thôi chết rồi, con làm thầy ướt hết rồi, để con lấy bộ quần áo khác cho thầy thay nhé.

Thầy Bẩy Ly lắc đầu nguầy nguậy.

– Khỏi khỏi, con đưa chai dầu đây cho ta thoa bóp một chút là được rồi, để ta nằm đây, cởi quần áo, trùm mền ngủ luôn cũng được thôi mà. Mình mẩy con cũng ướt nhem rồi kia kìa, đi thay đồ đi kẻo thấm nước mưa đau bây giờ. Hương lật đật đưa chai dầu cho thầy Bẩy Ly. Bây giờ nàng mới để ý, quần áo đã ướt nhẹp nên vội vàng chạy về phòng thay đồ. Nàng vừa cởi hết quần áo, lấy chiếc khăn lau mình mẩy, bỗng để ý thân hình lồ trong chiếc gương treo trên tường. Hương không ngờ mình lại có da có thịt tới như vậy. Nhất là cái bụng nhu nhú lên coi kỳ cục quá.

Bỗng nàng giật mình, nghe có tiếng mèo kêu thật ghê rợn. Phản ưng tự nhiên. Hương đưa tay lên cổ tìm sợi dây chuyền có cột túi bùa. Một cảm giác rờn rợn chạy dài theo xương sống nàng. Hương vừa chợt nhớ ra mình đã cởi sợi dây chuyền, máng trên cột nhà ngoài hiên vì sợ nước mưa làm ướt túi bùa.

Tiếng mèo kêu càng thảm thiết hơn và bỗng nàng xanh mặt vì vừa nghe có người thét lên thực rùng rợn. Hương vội vàng chụp bộ quần áo mặc vô thực nhanh rồi chạy ra hiên tìm sợi dây chuyền. Nhưng khi ra tới nơi, nhìn lên chỗ nàng máng sợi dây chuyền không thấy sợi dây đâu nữa. Ngay lúc ấy một tia chớp loè lên, tiếp theo là tiếng sấm rầm trời làm nàng ré lên, chạy bay vô phòng thầy Bẩy Ly quên cả tìm sợi dây chuyền.

Thầy Bẩy Ly vừa bụm tay vô miệng thét lên một tiếng đã nghe tiếng chân Hương chạy thình thịch vô phòng, ông làm bộ suôi tay nằm im không để ý gì tới nàng. Hương chạy ào vô phòng như cơn gió lốc. Hàng nút áo trước ngực chưa kịp cài, để bộ ngực trần trụi lồ lộ mà nàng cũng không hay. Thấy thầy Bẩy Ly nằm tỉnh bơ, nàng hấp tấp gọi:

– Thầy. Thầy… thầy ơi thầy.

Thầy Bẩy Ly làm bộ quay lại hỏi:

– Cái gì đó.

– Có ma… có ma.

– Ở đâu?

– Con cũng không biết.

– Vậy tại sao biết có ma?

– Con nghe có tiếng thét.

Thầy Bẩy Ly làm bộ nói:

– Thầy có nghe thấy gì đâu, mưa rơi thôi mà. Hơn nữa, con có túi bùa của thầy Hai Cơ cho còn sợ gì nữa.

Hương đưa tay lên cổ lụp chụp nói:

– Con không biết túi bùa đâu mất rồi.

– Thầy thấy con cột vô sợi dây chuyền đeo ở cổ mà.

– Lúc nãy hứng nước mưa, sợ ướt con treo trên cái cột ở hiên nhà.

– Thì ra đó lấy đi.

– Vừa rồi con có chạy ra đó nhưng không thấy nữa…

Thầy Bẩy Ly mỉm cười nói:

– Con bị thần hồn nhát thần tính, tưởng có ma tới nên luýnh quýnh không thấy chứ gì. Thử ra ngoài đó kiếm lại xem có rớt đâu đó không.

Hương tần ngần.

– Con sợ quá hà.

– Sợ cái gì không biết nữa, có thầy ở đây mà lo gì.

– Hay là thầy đi với con đi.

Thầy Bẩy ly cười hề hề.

– Cái con nhỏ này nó nhát gì đâu, trong nhà đã có ông thầy rồi mà nó còn sợ ma nữa là làm sao đây. Trong đời thầy bắt cả trăm con ma nhốt lại còn chưa có đứa nào làm gì được thầy, chứ nói gì sợ tụi nó chứ. Thôi cứ ra ngoài đó đi, nếu có gì chạy vô đây cho thầy hay.

Cực chẳng đã, Hương rụt rè từ từ đi ra nhà ngoài. Nàng nhìn trước ngó sau. Mưa vẫn đổ ào ào, gió thỉnh thoảng lại rít lên nghe thực rợn óc. Một luồng ánh sáng loé lên chói loà, Hưởng ôm ngực nín thở, nhưng nàng mừng rỡ vì chợt nhìn thấy sợi dây chuyền nằm dưới cống lấp lánh. Hương vội vàng cúi xuống lượm.

Lúc ấy thầy Bẩy Ly cũng đã vùng dậy. Ông chạy vội ra cửa sổ, tháo chốt gài, sô thực mạnh hai cánh cửa bật ra đập vô vách rồi chạy như bay leo lên giường nằm như cũ, vừa chạy, miệng vừa tru, vừa rú lên như tiếng chó tru thực dài.

Hương vừa lượm được sợi dây chuyền, bỗng nghe có tiếng động vang ầm như ai húc vô vách tường rồi tiếng tru dài như ma quái. Nàng tá hoả ù té chạy vô phòng, phóng lên giường ôm cứng lấy thầy Bẩy Ly. Miệng la bai bải:

– Chết… chết, tới rồi, tới rồi thầy ơi.

Thầy Bẩy Ly lại làm bộ hỏi:

Ai tới, ai tới… ở đâu?

Hương run lẩy bẩy, hai hàm răng đánh lập cập, nói không nên lời.

– Nó… nó… tru lên, húc húc vô vách tường.

Thầy Bẩy Ly ôm lấy Hương, làm bộ nghiêm giọng:

– Tụi này lớn mật thật, có ta ở đây mà chúng nó quá lộng hành rồi. Hèn gì lúc nãy thấy hai cái bóng trắng lướ tqua cửa sổ, mình lại tưởng hoa mắt chứ.

Nghe thầy Bẩy Ly nói Hương càng run hơn, nàng gác một chân lên mình ông ta, chỉ mong sao thân thể dính sát lấy ông cho đỡ sợ. Thầy Bẩy Ly luồn một tay vô lưng nàng, nước da mịn như lụa làm ông đê mê. Bây giờ là lúc phải tiến mau đánh mạnh không để nàng tỉnh trí rồi là hỏng cả. Ông bịa chuyện.

– Không lý là Ma Đười Ươi.

Hương lụp chụp hỏi:

– Ma Đười Ươi là con ma gì hả thầy, nó ghê gớm lắm hả?

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc