Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 39

Thầy Bẩy Ly gật gù.

– Ừ, con ma này ghê gớm lắm. Nó chuyên môn bắt phụ nữ có thai, đem về vục miệng vô chỗ này núc cái thai ra ăn sống.

Vừa nói thầy Bẩy Ly vừa để tay lên đùi non Hương rồi rà lên trên. Nàng sợ hãi co người lại, không phải vì sợ bàn tay thầy Bẩy Ly mà trong đầu Hương đang tưởng tượng tới cái miệng đỏ hon hỏn, thực lớn của con Ma Đười Ươi vục vô đó nhai sống đứa con trong bụng nàng. Hương co hai chân lại, kẹp thực chặt. Vô tình nàng lại giữ cứng bàn tay thầy Bẩy Ly trong đó.

Thầy Bẩy Ly chỉ chờ có thế, vì không thấy Hương phản ứng gì ông lật ngửa nàng ra, nằm đè lên trên, làm bộ nhìn ra cửa sổ nói:

– Trời ơi, ai đã mở cửa sổ rồi kìa.

Nằm dưới mình thầy Bẩy Ly run rẩy, cặp mắt Hương trắng dã nhìn ra phía ngoài, thấy cửa sổ đã mở tung tự hồi nào, Hương càng ôm lấy thầy Bẩy Ly thực chặt. Nàng rú lên kinh khiếp.

Thầy Bẩy Ly thấy mình nằm trên mình nàng có thể khi Hương tỉnh táo sẽ nguy hiểm, nên lăn một vòng cho Hương nằm đè lên mình. Hương sợ hãi tới nỗi không còn biết gì nữa, nàng vục mặt trên vai thầy Bẩy Ly rên hừ hừ. Thầy Bẩy Ly kéo đầu nàng lên, hôn vô miệng nàng, quần áo Hương cũng đã bật tung ra tự hồi nào mà nàng không hay. Bàn tay thầy Bẩy Ly xoa nắn khắp thân thể nàng một cách mạnh bạo. Một hồi lâu, hình như Hương hơi bình tĩnh trở lại nàng thấy thầy Bẩy Ly đang lợi dụng lúc nàng sợ hãi gỡ gạc tùm lum nện mắc cỡ kéo tay ông ra. Thầy Bẩy Ly làm bộ phản ứng liền vì ông biết Hương vẫn còn chưa hết hắn cơn sợ hãi. Ông xô nàng ra liền và làm như giận dỗi đứng dậy, nói:

– Thôi được em không sợ con ma tới cắn thì tôi nằm đây làm gì nữa. Để tôi về Thất Sơn liền cho rồi…

Hương sợ hãi vội vàng níu thầy Bẩy Ly lại, năn nỉ:

– Thầy thầy ơi, con có nói gì đâu. Thầy đừng bỏ con mà, tụi nó tới nơi rồi đó thầy ơi…

Thầy Bẩy Ly quay lại, nhìn thẳng xuống thân thể trần truồng của Hương lồ lộ làm nàng phải quay đi tránh cặp mắt dâm dật của ông. Hương biết ông đang muốn gì, nhưng nàng không thế nào để ông rời khỏi đây được. Đã một lần suýt chết vì hai con ma nữ tối hôm ấy, hơn nữa hôm nàng và Tấn đi Châu Đốc, chúng đã trở lại giết cả cha lẫn mẹ chàng.

Bây giờ không phải chúng trở lại thì còn ai vào đây nữa. Nàng làm sao có thể để ông thầy này đi lúc thập tử nhất sinh này cơ chứ, bất quá ông ta chỉ rờ rẫm nàng như lúc nãy thì có ăn thua gì. Ở đây chỉ có hai người, nếu nàng không hé môi làm sao ai biết được. Còn ông ta ăn vụng, ăn trộm nhưthếnày làm sao đám nói ra cho ai hay mà nàng sợ Nghĩ vậy, nàng kéo mạnh thầy Bẩy Ly nằm xuống, ôm lấy ông dỗ dành.

Thầy đừng giận con tội nghiệp nghe thầy…

Thầy Bẩy Ly làm bộ mặt mũi rầu rĩ, nói nho nhỏ:

– Tôi đâu dám.

Hương hơi chồm lên, nói:

– Đó… đó thầy còn nói cái giọng đó thì không giận con nữa là gì.

– Thế em bảo tôi phải nói làm sao đây?

Hương bá lấy cổ ông, dí sát mặt nàng vô mặt ông, cười nho nhỏ:

– Có thế mà cũng giận nữa không biết.

Kinh nghiệm bản thân, biết ngay là đã tới lúc trở lại chiến trường liền, nếu không là hỏng ngay. Thầy Bẩy Ly bật cười khe khẽ, ôm ghì lấy Hương, hôn lên miệng nàng thật đắm đuối. Hương thấy ông trở lại vui vẻ với nàng, nàng cũng cong môi hôn lại ông thực dịu dàng. Nhưng thầy Bẩy Ly không dừng ở đó, nhân cơ hội, ông lăn qua, nằm đè lên mình Hương và hất nhẹ cho chân nàng dạng ra.

Người Hương cũng đã nóng lên hôi hổi, từ ngày có bầu tới giờ, trong mình luôn luôn ngứa ngáy, thèm thuồng được gần gũi đàn ông. Bây giờ qua cơn sợ hãi, bản tính trở về với những gì trời đất sinh ra cho người đàn bà khi gần gũi người khác phái. Hương cong người lên, vặn vẹo hứng trọn những gì đang tới với nàng…

Đã quá nữa đêm, cơn mưa vần vũ cũng đã ngơi hạt. Thầy Bẩy Ly nằm vất vưởng phờ phạc bên cạnh thân thể Hương vẫn còn nóng bỏng đam mê. Cái ông thầy già này có làm nên trò trống gì đâu mà lúc đầu cũng hung hăng làm nàng ái ngại. So sánh với Tấn, ông ta không đáng xách dép cho chàng. Tự nhiên Hương mỉm cười vu vơ, đã chót thì phải chét.

Không lợi dụng thằng cha già dê này còn chờ đợi gì nữa chứ. Tấn nhận thầy Hai Cơ làm sư phụ, còn nàng lại sỏ mũi thầy Bẩy Ly, chưa chắc mai này, Tấn và nàng ai đã hơn ai. Một đằng xin xỏ cầu ơn học đạo, một đằng được người nài nỉ truyền dậy. Không biết phép thuật thầy Hai Cơ ra sao, nhưng vừa rồi trong cơn sảng khoái, thầy Bẩy Ly đã hứa cho nàng con Hắc Xà mà ông đã đem theo. Mặc dù nó còn non, nhưng là giống linh xà, khi lớn lên, nó có thể dài tới hơn mười thước và to bằng bắp đùi người ta chớ không vừa. Con hắc xà này là con của cặp Hắc Xà ông đang nuôi ở Thất Sơn, loài này ít sinh nở nên rất hiếm.

Con rắn này cũng đã tinh khôn và có thể giữ nhà, luyện phép được rồi. Hồi khuya, trong lúc ái ân với Hương, thầy Bẩy Ly chợt nghĩ tại sao mình không lợi dụng cô gái này để moi móc pháp thuật của sư phụ mình. Ông còn lạ gì bao nhiêu năm nay, thầy Hai Cơ có truyền cho ông được bao nhiêu bửu bối đâu. Ông đã phải lén đi tầm sư học đạo tứ tung, hoặc đổi chác khắp xứ, mới có được ngày nay.

Bây giờ thầy Hai Cơ lại nhận Tấn làm đệ tử, đích thân xây chỗ thờ phượng cho chàng thì còn nói gì được nữa. Cái hận này ông để trong lòng, không nói ra, nhưng ông tự nhủ, không bằng cách này hay cách khác, ông cũng phải học hết nghề của sư phụ ông mới thỏa lòng. Bởi vậy, khi chiếm đoạtđược thể xác Hương rồi, ông nghĩ ngay tới dùng tay nàng làm nội gian, lấy trộm kinh sách cúa thầy Hai Cơ đã cho Tấn.

Và ông đã quyết định cho Hương con Hắc Xà con và dạy nàng luyện tập cho nó…

Hương cũng đã thề độc với ông không hé môi nói chuyện này cho ai biết và nàng sẽ nghe lời ông âm thầm luyện tập công phu. Những toan tính đã xong, một công đôi việc Thân thể no tròn của Hương giờ đây ông muốn lúc nào lại không được. Đắc ý với những việc làm của mình, thầy Bẩy Ly chìm vào giấc ngủ đầy hoan lạc.

Sáng nay, cả Hương và thầy Bẩy Ly đều dậy thực trễ. Khi Hương tỉnh ngủ, nàng thấy mình trần truồng, ôm thầy Bẩy Ly một cách ngon lành thì giật mình, vội vàng buông ông ra, lật đật ngồi dậy. Nàng nhìn dáo dác chung quanh xem có ai thấy cảnh tồi tệ này hay không. Nhưng chợt nhớ ra, Tấn và thầy Hai Cơ đã đi Thất Sơn mua gạch từ hôm qua rồi, trong nhà chỉ còn mình nàng và thầy Bẩy Ly thôi, bấy giờ nàng mới yên lòng.

Hương lượm bộ quần áo rớt dưới chân giường mặc vào vội vàng. Nàng nhìn thầy Bẩy Ly nằm trần truồng, co quắp, Hương mỉm cười nhớ lại những gì đã xẩy ra đêm qua. Nàng chạy vô bếp làm đồ ăn sáng như mọi ngày hầu hạ Tấn, dọn sẵn ra bàn rồi vô phòng đánh thức thầy Bẩy Ly dậy. Vừa bước vô phòng, Hương giật mình vì có người bất ngờ chồm ra từ kẹt cửa ôm lấy nàng, cười ha hả.

Nhưng chỉ một thoáng sợ hãi, nàng lấy lại được bình tĩnh ngay, vì biết không ai ngoài thầy Bẩy Ly ra cả. Bàn tay ông cũng đã luồn vô ngực áo nàng. Hương cười hì hì:

– Thôi đi thầy ơi, chỉ làm cho người ta nóng lên rồi bỏ cuộc, chằng ra cái gì cả cũng bày đặt.

Thầy Bẩy Ly cười hề hề, vén áo nàng lên, vục mặt vô bộ ngực Hương sục sạo như đứa tré khát sữa mẹ. Hương vẫn cười hì hì, nói nho nhỏ.

– Thôi mà… thôi mà, nhột người ta chết đi đây này.

Có đồ ăn sáng rồi, ra ngoài đó ăn đi… thầy…

Thầy Bẩy Ly kéo nhẹ Hương nằm xuống giường, trả lời trên da thịt nàng:

– Ăn… ăn cái này cơ.

Hương ôm lấy đầu ông ta, một lúc’sau nàng cũng thấy nóng người lên rồi. Hai chân Hương co lên, lấy tay ấn đầu ông xuống phía dưới. Hương không ngờ ông ta cũng xoay một vòng, nằm đè lên nàng. Hai chân dạng ra cặp chặt lấy đầu Hương. Nàng vừa định la lên, chiếc miệng đã đầy cứng không nói được nữa. Hai người nằm đè lên nhau, cùng lấy đùi cặp chặt lấy đầu nhau, chẳng ai bảo ai mà hành động giống nhau như hệt, chỉ khác người nằm ngược, ké nằm xuôi.

Hương vặn vẹo thân thể, trong khi mặt mũi thầy Bẩy Ly đã ướt nhẹp. Nàng không ngờ mới sáng sớm mà người nàng đã mau mắn như vậy rồi. Cũng chỉ một lúc sau, thầy Bẩy Ly cũng rùng mình nằm xuội đơ, không còn hùng hổ như lúc trước nữa. Hương xoay đầu ông ta lại. Nhí nhảnh nói:

– Đi tắm đi thầy ơi, chỉ có được bây nhiêu thôi.

Thầy Bẩy Ly vẫn cười hì hì, kéo Hương vô phòng tắm. Hương rửa mặt súc miệng, đánh răng rồi ra nhà ngoài. Thầy Bẩy Ly tắm rửa cẩn thận rồi mới ra sau. Cả hai ngồi vào bàn ăn. Dĩa cơm tấm hột gà chiên đã nguội, nhưng cả hai vẫn ăn ngon lành. Hương pha thêm hai ly cà phê sữa nóng để hai người uống cho ấm. Nàng và thầy Bẩy Ly ngồi nhâm nhi ly cà phê, nóí chuyện. Hương nghĩ tới con Hắc Xà nên hỏi:

– Thầy nghĩ bao giờ dạy con luyện con Hắc Xà?

Thầy Bẩy Ly nhắp một ngụm cà phê sữa, chậm chạp nói:

Điều quan trọng nhất là phải làm nơi trú ẩn cho nó, cách tốt nhất là đào hang, vì ở thành phố không thể nuôi nó khơi khơi được. Cũng có cái may mắn là loại Hắc Xà này có thể sống được bất cứ nơi đâu, dưới nước, trên cây hay hầm hốẩm ướt gì cũng được. Nhưng chỉ có điều, giống này chỉ ăn tôm, cá chứ không ăn thịt như các loài bò sát khác. Không biết nuôi ở đây có khó khăn gì không?

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc