Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 43

Đào giật mình thức giấc thì Sáu đã tuột hết quần áo nàng ra tự hồi nào rồi. Khi đi ngủ, Đào có thói quen chỉ mặc mộtbộ đồ mỏng manh nên Sáu chỉ cần kéo nhẹ ra một cái là da thịt nàng lồ lộ trước mắt chàng liền. Tấm thân đẫy đà này của nàng đã làm Sáu điêu đứng bấy lâu nay. Những đường cong chạy dài trên những vùng da thịt khổng lồ mát rười rượi, luôn luôn là những hình ảnh nóng bỏng có sức hút nhưchất nam châm với sắt. Nó đã là những nhớ nhung, mong nhớ, thèm thuồng khi con tàu của Sáu lênh đênh ngoài biển cả.

Cứ mỗi lần tàu về tới bến là Sáu lại phải chạy ngay tới nhà Đào mấy ngày để nhào, để nặn, để ôm ấp, để giày vò cho thỏa nỗi nhớ thương. Và trước khi tàu ra khơi, chàng cũng phải ghé qua nhà nàng để gỡ gạc, để bốc hốt như làm vốn cho chuyến hải hành sắp tới. Chàng không hiểu sao, ở da thịt người đàn bà này cG một cái gì làm cho cuộc đời chàng chất ngất nhớ mong kinh hồn. Có nhiều khi trên biển cả mênh mông đầy bất trắc mà Sáu chẳng thèm để ý gì tới sự nguy hiểm đang rình rập chung quanh, mà chỉ nhớ tới da thịt Đào như một giáo đồ cuồng tín nhớ tới vị thần linh của mình.

Có lẽ hơn ai hết, Đào biết sự trung thành và đam mê của Sáu đối với nàng từ đâu đưa tới. Bởi vậy, không bao giờ nàng có thể chểnh mảng chếtạo những trái ‘ô mai Bắc Việt để cột chặt linh hồn Sáu vào da thịt nàng. Chiều nay, khi đưa Sáu ra bến tàu rồi, Đào gọi xe đi tới nhà Tấn liền, mục đích không phải thăm Tấn, vì nàng biết cha mẹ chàng mới mất, Tấn không còn hơi sức đâu mà nghĩ tới việc hưởng thụ trên da thịt nàng. Đào tới nhà Tấn chiều nay là có ý ớm thầy Bẩy Ly, vì từ hôm thầy Bẩy Ly lên Sàigon tới giờ, nàng chưa có dịp nào đưa ổng đi chơi lòng vòng để lấy lòng ông thầy bùa tài ba này của nàng cả.

Từ hồi nào tới giờ, Đào được thầy Bẩỹ Ly giúp đỡ, nhưng trong lòng vẫn mong làm sao gắn bó được với thầy Hai Cơ. Nhưng cho tới ngày hôm nay, khi được gặp thầy Hai Cơ và có dịp nói chuyện với ông thầy này vài lần, ông đã làm Đào thất vọng, vì không hiều pháp thuật của ông ta cao cường tới đâu, chứ cái cung cách tu đạo ấy không thế nào giúp ích gì được Đào rồi, coi chừng còn nguy hiểm cho cuộc sống của nàng, nếu ông ta biết được những việc làm mờ ám của thầy Bẩy Ly và nàng. Bởi vậy, hôm nay Đào mới định tới nhà Tấn để dụ thầy Bẩy Ly đi chơi Saigon một vòng, mua chuộc lòng ông ta thật hậu hĩ trước khi ông trở về rhất Sơn. Cái hy Vọng nhờ vả thầy Hai Cơ coi như tiêu tan rồi.

Đối với thầy Bẩy Ly, hơn ai hết, Đào đã nhìn thấy yếu điểm của ông thầy bùa này rõ ràng như thế nào. Ông chỉ cần có tiền bạc và xác thịt là bất chấp thần thánh, tôn chỉ, môn qui môn phái gì cũng coi như pha hết. Ông dám làm tất cả chỉ vì tiền bạc và xác thịt mà thôi.

Đào nhớ lại, khi đưa Sáu lên tàu, nàng đứng chờ cho con tàu nhổ neo, tách bến. Và nhưthường lệ, Sáu đứng trên phòng chỉ huy vẫy tay chào tạm biệt nàng. Nhưng lần này, nàng để ý trên boong tàu có một người con gái, đứng nhìn lên phòng chỉ huy cười cười và lúc tàu đi một quãng thì nàng ta bắt đầu từ từ leo. Lên đài chỉ huy. Khi con tàu ra tới giữa sông, Đào mới từ từ ra cổng bến Thương Cảng gọi xe Taxi tới nhà Tấn.

Lúc ấy xe cộ qua lại nườm nượp, mà không hiểu sao chẳng có chiếc xe Taxi nào chịu ngừng lại. Đào đã vẫy cẵ chục chiếc xe mà mấy ông tài xế xe cứ tỉnh bơ như không nhìn thấy nàng. Bỗng có một chiếc xe dừng lại, Đào mừng rỡ vội vàng chạy theo vì trời cũng đã nhá nhem tối. Nhưng nàng vừa tới nơi thì đã có hai thiếu nữ chui vô xe tự lúc nào rồi, thì ra bác tài xế dừng xe đón hai cô này, chứ không phải là nàng. Đào đứng ngẩn ngơ như muốn khóc, vì quá bực tức.

Bỗng một trong hai thiếu nữ đó mở cửa xe, vẫy nàng. Đào còn đang tần ngần, cô ta đã tiến tới trước mặt nàng, nói:

– Chị có muốn đi chung xe với tụi tôi không. Tôi thấy chị chờ xe cũng đã lâu rồi, ở khu này ít xe Taxi lắm. Không biết chị phải chờ tới bao lâu nữạ mới có xe.

Đào mừng rỡ, lật đật nói:

– Dạ… dạ… nếu cô cho phép đi chung, tôi xin trả tiền xe cho. Trời cũng sắp tối rồi, khu này cũng không yên lành gì.

Thiếu nữ đon đả:

– Được mà, được mà… tiền bạc có là bao nhiêu đâu. Chị lên xe đi, trời cũng sắp tối hù tới nơi rồi đó.

Đào vui mừng chui vô xe ngay. Thay vì có chỗ trống ở trên, nàng phải ngồi ở đó, Đào lại vô ý chui vô phía sau ngồi cạnh cô gái còn ngồi trên xe. Nàng tính lật đật chui ra, leo lên trên. Cô gái đang đứng ở ngoài đã chui vô ngồi cạnh nàng. Hình như cô ta cũng hiểu ý định của Đào nên nói ngay:

– Chị cứ ngồi đây đi, không sao đâu, xe rộng mà. Ba đứa chúng mình ngồi chung cho nó thân mật.

– Dạ… dạ… cảm ơn cô, tôi vô ý quá.

Có gì đâu mà chị ngại, chúng mình đàn bà con gái với nhau thôi mà, ngồi chung một lúc có sao đâu. Nói xong, cô ta không để cho Đào nói năng gì thêm, hỏi liền:

– Thưa chị tên gì ạ?

– Tôi tên Đào, xin lỗi các cô tên chi?

– Dạ, tôi tên Liên, còn cô bạn tôi kia tên Nhung.

Đào quay qua nhìn người thiếu nữ ngồi bên trái, chiếc bụng của cô ta to tròn, hiển nhiên là cô ta đang có bầu. Nàng ân cần hỏi:

– Cô Nhung có thai à, bao giờ mới sanh?

Nhung mỉmcười, nhìn thẳng vào cặp mắt đen tuyền của Đào, trả lời:

– Dạ, còn lâu chị ạ.

Tự nhiên Đào thấy đầu óc choáng váng thực lạ lùng. Hình như ánh mắt của cô gái có bầu ngồi bên cạnh này có cái gì hơi khác lạ, Nó làm cho tâm trí nàng phân tán và quay cuồng. Nàng cốđịnh tâm nhưng không sao điều khiển nổi những ý tưởng đang quay cuồng trong đầu óc mình. Bỗng cô ta nắm lấy tay nàng và Đào giật mình vì bàn tay giá buốt của cô gái. Nàng tính nói điều gì nhưng hai quai hàm đã cứng lại.

Hình như xe đã ngừng lại và nàng tự động bước xuống xe cùng hai cô gái đi vô một căn nhà. Họ đưa nàng lên lầu. Chính Đào cũng không hiểu sao nàng lại ngoan ngoãn đi theo hai thiếu nữ này như vậy. Bỗng cô gái tên Liên nói:

– Chị Đào à, tôi nói thực với chị. Cái thứ ‘Ô mai Bắc Việt của chị không còn hiệu nghiệm nữa đâu.

Đào ngạc nhiên tới sửng sốt, hỏi:

– Ủa, sao cô biết vụ “Ô mai Bắc Việt” của tôi?

Liên mỉm cười, nói:

– Chị Đào à, tại chị chưa biết tụi tôi là ai thôi. Nếu chị biết rồi, chị sẽ mừng không biết để đâu cho hết đó.

Đào ngơ ngác, ngập ngừng hỏi:

– Vậy. Vậy các cô là ai?

Liên chỉ Nhung, nói:

– Chị Nhung là một nữphù thuỷ có nhiều quyền phép đoạt quyền tạo hoá, cãi lại ý trời. Chị không thấy vừa rồi chị ấy đưa chị lên đây mà chị không cãi lại được đó hay sao?

Đào chưng hửng, ngó Nhung đăm đăm. Nàng ấp úng, nói:

– Hèn gì, tôi thấy có cái gì bất thường mà không hiểu tại sao. Vậy… vậy cô Nhung đã biết hết chuyện của tôi rồi sao?

Nhung ngồi xuống ghế, thủng thằng nói:

– Chị được lão thầy bùa Bảy Ly cho thuốc tình ái hốt hồn để giữ chân ông Sáu, và chị cũng đã dùng nó để gạ gẫm thằng Tấn thỏa mãn xác thịt. Nhưng lão thầy bùa Bẩy Ly cũng đã lợi dụng thân thể chị để mua vui ngoài việc lấy của chị một số tiền lớn mỗi khi luyện thuốc nữa. Nhưng việc đó không quan trọng, điều đáng nói là chị đã có tình địch rồi mà không hay. Bởi vì cô gái đó đã có bùa phép lợi hại hơn của chị nhiều, tôi e ông Sáu sẽ bỏ chị một ngày không xa đâu.

Đào nghe Nhung nói, nửa sợ, nửa mừng. Nàng lật đật hỏi tới:

– Trời ơi… con nhỏ đó là ai mà lợi hại vậy hả cô?

Nhung mỉm cười.

– Chị đã thấy nó rồi.

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc

allx.tv sex video mới