Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 48

Rượng Phật nhỗ hơn thứ thầy Bẩy Ly đang cầm, nói:

– Đâylà tượng Phật khắc bằng nanh heorừng thứ thiệt.

Thầy và cô coi đâu có đẹp bằng răng con cấ Cúi. Hơn nữa, nó có sọc và có sớ rất dễ mẻ nữa. Dù cho thầy bà có thích thì cũng không dám sên phép vô loại này, vì khi đệ tửmình đeo tượng Phật mà dưng không bị mé một miếng thì nguy to. Thầy Bẩy Ly cầm chiếc tượng Phật bằng nanh heo rừng, tần ngần nói:

– Hèn gì, hồi trước tới giờ tôi thấy thứnày cũng không dám sên phép vì cho là nanh heo rừng non. Còn cái thứ tượng Phật bằng răng con cá Cúi này lại ngỡ là nanh heo rừng già, nên mình mới sài. Ai ngờ bây giờ mới biết.

Bác thợ khắc mỉm cười nói:

– Phép là phép. Dù thầy có sên vô răng cá Cúi hay nanh heo rừng cũng giống nhau thôi. Ăn thua là phép của thầy có linh nghiệm hay không mà thôi…

Thầy Bẩy Ly có vẻ đắc ý.

– Bác thợ nói đúng, hồi nào tới giờ, tôi đâu biết mình sài răng cá Cúi, những đệ tử tôi mang tượng Phật có sên phép của tôi vẫn linh ứng như thường.

Đào nhìn chiếc tượng Phật trong tay thầy Bẩy Ly nói:

– Nhưng thưa thầy, cái tượng của thầy nó lên nước đỏ ao, còn tượng của bắc thợ trắng bóc như thế kia cơ mà.

Bác thợ khắc tượng cười, nói:

– Tại cô không biết, cả nanh heo nlng và răng cá Cúi đều không có thể lên nước đỏ ao nhưchiếc tượng của ông thầy này đâu. Dù cho người mang nó có đeo bao lâu thì nó cũng trắng bóc à…

– Thế tại sao tượng của thầy tôi lại lên nước đô ao như vậy được?

Bắc thợ khắc tượng vẫn cười hì hì, nói:

– Đó là mắn mung nghề nghiệp thôi, để tôi chỉ cách cho thầy và cô đây làm cho tượng lên nước đó ao cho coi nhé.

Đào thích thú nói:

– Dạ, dạ, bác làm cho thầy trò tôi coi đi.

Bác thợ khắc tượng lấy ra một hộp dầu cù là con hổ, lấy một ‘tượng Phật ấn vô giữa hộp ngập trong chất dầu. Bác đốt một cây đèn cầy lên, lấy cái kềm cặp vô hộp dầu cù là con hổ có ngâm tượng Phật trong đó rồi hơ lên trên ngọn lửa. Chỉ một lúc sau, dầu chẩy ra thành nước sóng sánh. Độ mười lăm phút sau, bác bỏ hộp dầu xuống, khều tượng phật ngâm trong đó ra. Kỳ diệu thay, bức tượng đã có màu đỏ ao không thua gl bức tượng của thầy Bẩy Ly đang cầm trên tay. Thầy Bẩy Ly thấy vậy khoái trí, vỗ vô đùi đến đét một phát, nói lớn:

– Con đĩ bà nó, thì ra từ hồi nào tới giờ mình bị gạt, rồi mình lại gạt lại đệ tử mình mà không biết.

Đào luồn tay véo nhẹ vô lưng thầy Bẩy Ly. Ông biết ngay nàng nhắc khéo ông đừng la lớn quá. Ông quay qua nàng cười hề hề như hiểu biết. Giọng ông nhỏ lại như để liếm lấp câu nói vô ý tứ trước:

– Hôm nay mình học được một mối. Bác thợ này tử tế thực không có dấu nghề chút nào. Vậy bác để cho tôi hai chục tượng Phật đi, bao nhiêu đó bác.

Bác khắc tượng lấy mảnh giấy báo, đếm và gói mớ tượng lại, nói giá cả xong đưa gói tượng Phật cho thầy Bẩy Ly. Thầy Bẩy Ly há hốc miệng, hỏi:

– Bác có tính lộn không đó.

Bác thợ khắc tượng lại tương thầy Bẩy Ly chê đắt nên xuống giọng:

– Tôi thấy thầy từ xa tới nên không dám nói thách đâu. Hơn nữa, bán cho thầy bà mình còn phải giữ khách chứ không dám đập đổ mà. Thầy tin tôi đi.

Thầy Bẩy Ly cười hề hề, nói:

– Bác tưởng tôi chê mắc hả, tôi thấy bác tính rẻ quá lại tưởng bác ưnh lộn nên hỏi lại. Bởi vì tôi thường nhờ mấy thằng đệ tử tôi mua dùm. Giá tiền bác tính tôi hai chục tượng, không bằng phân nửa chúng nó mua cho tôi một bức tượng. Con đĩ bà nó, thầy trò mà chúng nó cũng chơi mình.

Đào thấy thầy Bẩy Ly lại chửi thề, nàng lại véo nhe nhẹ vô lưng thầy, không cho bác khắc tượng thấy. Thầy Bẩy Ly lại nhìn Đào cười như để khoả lấp cái tật chửi thề của mình. Ông chỉ mớ tượng Phật còn lại trên tờ báo, vui vẻ nói:

– Vậy bác bán cho tôi hết cái đám này đi nhe.

Rồi ông quay qua Đào nói liền:

– Chút nữa mình đi mua ít hộp dầu cù là con hổ nữa là con đĩ…

Đào lại thấy thầy bẩy Ly chửi thề, nàng vội vàng hích mạnh cùi trỏ vô hông ông, làm ông ngưng ngang câu nói, cười hành hạch.

Bác thợ khắc tượng vớ được mối hời, vui vẻ ra mặt. Có lẽ bác cũng chẳng để ý gì tới ngôn ngữ giang hồ của ông thầy già tnlớc mặt. Vì trong giới bùa ngải, bác đã gặp cả ngàn người bàng môn tả đạo, ăn tục nói phét, lừa gạt, làm tiền, đầu trộm đuôi cướp, nên cái ngôn ngữ đó cũng chẳng lấy gì làm lạ. Bác lật đật đếm và gói hết mớ tượng Phật vô giấy báo trao cho thầy Bẩy Ly.

Sự thực, hàng ngày ra đây ngồi khắc tượng, bác đâu có bán được bao nhiêu. Mỗi ngày bán được một hai tượng Phật, không đủ tiền đong gạo nuôi bầy con gần chục đứa. Bởi vậy, bác mới phải làm thực nhiều để đem bán ký cho đám con buôn từ Thái Lan qua mua với giá rẻ mạt. Bác bán được mớ tượng này cho thầy Bẩy Ly với giá gần gấp mươi lần cho đám con buôn ngoại quốc nên mặt mày hớn hở.

Thầy Bẩy Ly cũng vui vẻ, quên cả giữ ý tư, cầm gói tượng Phật, nắm tay Đào xuôi theo dòng người đi về hướng đường Trần Hưng Đạo.

Như đã có chủ tâm từ trước, Đào đẫn thầy Bẩy Ly đi mua lòng vòng đủ các thứ ông thíchrồi gọi xe Taxi đưa ông tới thẳng nhà tắm hơi của Lý. Để sửa soạn tlnh thần cho ông, ngồi trên xe Taxi, Đào làm bộ ngồi thực sát, tình tứ hỏi nho nhỏ:

– Đi bộ từ nãy tới giờ thầy cô mệt không?

Thầy Bẩy Ly mỉm cười, quay qua nhìn Đào, trả lời:

– Cũng hơi mệt, nhưng mà vui lắm.

Đào làmbộ hơi cúi mình về phía trước, nàng nhìn ngay thấy ánh mắt thèm thuồng của ông nhìn qua cổ áo vô khoảng da trần trước ngực nàng. Đào hơi lắc mình cho bộ ngực rung rinh khiêu gợi rồi ngồi thẳng ngươi, vươn vai, hơi ngả mình ra phía sau cho bộ ngực vĩ đại của nàng ưỡn ra phía trước. Bất chợt nàng quay qua nhìn thẳng vô mắt thầy Bẩy Ly, nhoẻn một nụ cười thực đ thõa và đặt một tay lên đùi ông xoa nhè nhẹ.

Thầy Bẩy Ly hiểu ngay những cửchỉ mời mọc của Đào, ông mắn lấy tay nàng không chút ngượng ngập. Đào kéo tay ông luồn qua vạt áo dài của nàng, đặt bàn tay ngay vô chỗ nàng biết ông muốn lần tới. Bàn tay thầy Bẩy Ly hoạt động ngay, Đào đã quá quen với những cửchỉ này nên nàng biết chắc thân thể ông bây giờ đang nóng bỏng và ham muốn cùng cực. Nàng nghé sát miệng vô tai thầy Bẩy Ly.

Thì thầm:

– Con biết có một chỗ này vui lắm, thầy có muốn tới đó chơi không?

Thầy Bẩy Ly cười hề hề, gật đầu lia lịa.

– Muốn chứ, muốn chứ…

Nhà con Lý đó, thầy còn nhớ không.

– A, cô Lý dẫn Đào tới nhà tôi đó mà, quên thế nào được!

– Thầy cho nó chậu ngải làm ăn, bây giờ tốt ghê đi. Phải rồi, cô ta có thỉnh của tôi một “Cụmnànghuệ” trắng, cho cái nhà tắm hơi gì gì đó mà.

– Dạ, để con đưa thầy tới đó gặp nó, chắc chắncô nàng mừng ghê lắm.

– Phải đó, cũng lâu bộn không thấy cô ta đi Thất Sơn rồi. Mình lên đây cũng thăm nó một chút cho phải nhẽ. Đào mỉm cười, bàn tay nàng cũng đã đút vô túi quần ông, luồn lên trên. Hơn ai hết, nàng hiểu chữ “thăm” của thầy Bẩy Ly nhưthếnào. Da thịt ông đã cương cứng, không hiểu chút nữa tới nơi, ông có thể đi đưng đàng hoàng được không, hay là phải chờ cho cơn hoả dịu xuống mới bước đi bình thường được.

– À con Lý nó cũng nhắc thầy luôn đó chứ. Nhưng bận buôn băn quá nên không đi đâu được thôi. Cô nàng cũng mê thầy lắm đó.

Thầy Bẩy Ly cười hinh hích thích thú, ông nhớ tới thân hình đẫy đà của Lý còn to lớn hơn Đào nhiều. Có lẽ Lý phải thua Đào tới năm bẩy tuổi chứ không vừa, nhưng không hiểu sao cái gì cũng to lớn vĩ đại quá khổ như vậy. Người ngợm gì mà nung núc chỗ nào cũng thịt là thịt. Cái mông cô nàng nếu lạng ra phải cả rổ thịt chứ không phải ít Những lần đi Thất Sơn, cô ta ôm gọn ông trong vòng mà tay muốn nghẹt thở.

Xe vừa đậu trước cửa nhà, Đào biết từ trước thế nào thầy Bẩy Ly cũng không đi đứng tự nhiên nhưbình thường được Lưng ông khom khom, may là ông bận áo sơ mi bỏ ngoài nên vạt áo che phần độn cứng bên trong quần. Đào muốn cho ông tự nhiên nên nàng bước lên đi phía trước, làm như không biết gì tới cái khó xử của ông bây giờ. Vô tiệm tắm hơi của Lý phải qua hai ba lần cửa, đó cũng là những biện pháp an toàn của một cơ sở làm ăn theo loại này. Có lần Lý bảo, nàng đã cẩn thận nhưvậy mà cũng đã bị tụi lính kín mò lên tới nơi, hết hết mấy cô gái đang làm ăn với khách. Lần ấy Lý đã phải tiêu một số tiền lớn cho đủ loại người. Lý ngạc nhiên tới sững sờ khi mở cửa thấy Đào và thầy Bẩy Ly. Nàng lật đật kéo cả hai người vô phòng riêng.

– Trời ơi, gặp thầy con mừng quá đi. Thầy lên Sài gòn hồi nào vậy. Có ở đây chơi lâu không. Thầy đi đường có mệt không. Thầy thấy Saigon có vui không. Thầy ở lại nhà con chơi vài hôm hãy về nhe thầy.

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc