Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 52

Rồi sẽ đem hết những đứa con này về với ma giới. Để ông ta ở bên kia thế giới thấy rằng những đứa cháu của ông tạo ra được bằng bùa phép sẽ phải trở về với thế giới của bùa phép, chứ không sống được ở dương gian. Đó là tôi thế thiên hành đạo thôi. Cô có thể đem hết những đứa con của anh Tấn về với ma giới, nhưng có quan hệ gì tới việc con phải có bầu với anh Tấn hay không đâu?

– Tại chị chưa biết thôi. Dù cho là bùa phép thì cái gì cũng có sự giới hạn của nó. Công lực của cha thằng Tấn chỉ có thể giúp cho nó có được bốn cái thai nhi thôi. Bây giờ đã có ba cái xuất hiện rồi, còn thiếu một cái nữa, bởi vậy tôi mới muốn chị lãnh trọng trách này. Vì nếu để cho con Hương có thêm một cái bầu nữa thì chúng tôi không phải là ‘địch thủ của con nhỏ này. Và như thế chắc chắn thằng Tấn sẽ lại có một đứa con nữa.

Đào chợt nhớ ra Liên vừa nói Hương đã có bầu với Tấn nên hỏi:

– Lúc nãy cô nói con Hương nó đã có bầu với anh Tấn rồi cơ mà. Cô đã không phải là địch thủ của nó thì làm sao bắt con nó về ma giới được?

– Đúng như vậy, nhưng thằng Tấn thiếu may mắn, vì chính lão đạo sĩ Bẩy Ly đã dụ con nhỏ Hương trục cái thai nhi ra luyện Thiên Linh Cái rồi còn đâu nữa.

Đào bần thần vì được nghe hết những oán thù của những người trong ma giới. Nàng không biết phải trả lời sao thì Liên đã nói:

– Tôi nói thực cho chị hay, tự hôm nọ tới nay, chúng tôi chưa bắt chị nhập ma giới vì còn có ý dùng chị cho việc này. Hơn thếnữa, khi chị chưa nhập ma giới thì còn có thể gần gũi được đám đạo sĩ kia, giúp tụi tôi tiêu trừ chúng nó. Vì kể từ tạo thiên lập địa tới giờ, cái đám đạo sĩ thối đó với người trong ma giới không thế nào đội trời chung được.

Đào mếu máo hỏi:

– Vậy sau khi con có bầu với anh Tấn rồi thì con phải theo cô về với ma giới à?

– Bộ chị không thích về với ma giới hay sao?

Nước mắt Đào chảy dài xuống hai má, nàng nói không nên lời:

– Cô cô ơi tội nghiệp con. Đừng bắt con chết. Con kiến còn ham sống, há gì con người. Xin cô làm phước tha cho con.

Cả Liên và Nhung cùng cười ha hả, tiếng cười rờn rợn như tiếng khóc của nhũng oan hồn từ cõi xa xăm vọng về.

– Chúng tôi cũng chẳng ham đưa chị về ma giới làm gì Nhưng nhất định chị phải có bầu với thằng Tấn và cái thai nhi đó phải theo chúng tôi cho đủ số.

Đào mừng rỡ, sụp xuống lạy lia lịa. Miệng nàng lắp bắp thề nguyền:

– Con xin đội ơn các cô, con… con xin tình nguyện có thai với anhtấn để cáccô mang nó về ma giới mà tha mạng sống cho con. Con xin thề… thề có trời đất làm chứng…

Khi Đào ngửng đầu lên thì cả Nhung và Liên cùng biến mất tự bao giờ. Xấp tiền Nhung đưa cho nàng văng tung toé nằm ngổn ngang dưới đất. Đào nhảy vội lên giường, lấy chăn chùm kín đầu vì hình như nàng vừa nghe thấy tiếng cười thật dâm đãng của con Mẹo ở nhà dưới. Có lẽ cả Liên và Nhung cùng đang quần thảo với con nhỏ này chứ không có gì khác nữa. Nếu nó biết hai nàng này không phải là người, không biết nó có dám đùa rỡn như vậy nữa hay không…

Khi mặt trời lên thực cao Đào mới thức dậy. Bây giờ nàng không còn thắc mắc gì về việc Nhung và Liên chỉ có thể xuất hiện về ban đêm nữa. Bởi vì nàng biết chắc rằng ma quỷ không thế nào dám hiện hình về ban ngày được. Đào nghĩ ngay tới việc phải tới âhà Tấn ngay. Nàng đang phân vân phải làm theo lời Nhung và Liên hay là phải thú thực mọi chuyện với Tấn.

Nhưng dù có làm theo lời Nhung và Liên, hay đi thú thực với Tấn thì cũng phải tới nhà chàng cái đã. Đào nghĩ có lẽ phải tùy cơ ứng biến, vì hai cô ả này không phải là tay vừa gì, tụi nó có thể giết chết nàng bất cứ lúc nào, dễ như lấy đồ trong túi vậy.

Đúng mười hai giờ trưa, Đào tới nhà Tấn. Nàng đẩy cửa băng qua vườn mà không thấy bóng ai trong nhà. Cửa trước mở toang. Đào lên tiếng gọi mấy lần mà không có ai trả lời Đánh bạo, nàng đi thẳng vô trong nhà, ngó vào mấy căn phòng cũng chẳng có bóng người nào. Bỗng nàng nghe thấy có tiếng mõ lốc cốc và tiếng phèng la ngoài vườn sau. Đào trở ra, đi vòng qua phía sau nhà. Thì ra mọi người tụ tập cả nơi đây trong chiếc am mới cất này.

Nàng thấy đủ mặt, từ thầy Hai Cơ, thầy Bẩy Ly, Tấn, Hương và bẩy người thanh niên lạ mặt nữa. Nàng đứng ngoài cửa am dòn vô. Hình nhưchắng ai để ý tới Đào, mọi người đang tụng kinh một cách thực lạ lùng. Nàng để ý, Hương và bẩy thanh niên lạ mặt ngồi chính giữa am thành một cái vòng tròn, còn Tấn đứng chính giữa cái vòng tròn ấy. Thầy Hai Cơ và thầy Bẩy Ly ngồi cạnh nhau trước bàn thờ phía trong. Nói là bàn thờ chứ thực tình Đào chỉ thấy trên đó căng một giải lụa đen thui, nổi bật trên những bức tường sơn đỏ chói.

Tự nhiên nàng rùng mình vì khung cảnh ở đây có vẻ kỳ bí quá. Tiếng mõ và phèng la là do thầy Bẩy Ly và thầy Hai Cơ đánh, nàng thấy thầy Hai Cơ gõ mõ một hồi thì thầy Bẩy Ly đáng phèng la một tiếng thật ăn nhịp với nhau.

Khi thầy Hai Cơ gõ mõ thì Hương và bẩy thanh niên cùng đọc một câu kinh mà Đào nghe chẳng hiểu ý nghĩa là gì cả. Hình như đó là một câu chú gì chứ không phải là kinh Phật như trong chùa nàng thường đi lễ. Còn mỗi lần thầy Bẩy Ly gõ phèng la là tới lượt Tấn đọc một tràng dài cũng những câu Đào chưa bao giờ được nghe cả. Đọc xong, Tấn phủ phục xuống vái một lạy dài, trong khi thầy Hai Cơ lại gõ mõ cho Hương và bẩy thanh niên kia đọc câu kinh… của mình.

Đứng coi một lúc, bỗng Đào giật mình vì khuông lụa đen treo trên bàn thờ bỗng lay động như có gló thổi mạnh. Rồi nàng kinh ngạc vì nhìn thấy trên đó từ từ hiện ra một chữ bùa. Chữ bùa hiện ra thực lờ mờ rồi lại từ từ biến mất.

Ngay lúc ấy, tiếng phèng la, tiếng mõ, tiếng niệm chú bỗng nổi lên cùng một lúc thực mau, nhưng rất đều rồi im bặt. Mọi người không ai nói một lời nào và ở vị trí bất động. Tự nhiên Đào thấy một sự im lặng đáng sợ, nàng rón rén bước lên nhà trên ngồi chờ. Chỉ một lúc sau, có tiếng ồn ào cười nói của nhiều người từ sân sau vọng lên và chẳng mấy chốc mọi người đã lên tới nhà ngoài. Tấn nhìn thấy Đào ngồi đó, ngạc nhiên hỏi:

Ủa, chị Đào, chị tới hồi nào vậy?

– Dạ, em cũng mới tới đây thôi. Thấy mọi người bận tụng kinh nên em lên đây ngồi chờ.

Thầy Bẩy Ly cũng vừa bước tới, ông nhìn thấy Đào mừng rỡ nắm lấy tay nàng.

– Con tới đây lâu chưa?

Đào mỉm cười, nói:

Dạ, thưa thầy con cũng mới tới thôi.

– Con tới có chuyện gì không?

Đào chưa kịp trả lời thì thầy Hai Cơ cũng vừa đi tới.

Ông đứng sững nhìn Đào trâng trâng làm nàng đâm hoảng.

Nàng liền cúi đầu chào.

– Thưa thầy khoê không ạ.

Thầy Hai Cơ gật đầu, ông không trả lời câu hỏi của nàng nhưng lại bất ngờ hỏi:

– Xin lỗi có phải cô vừa đi đám ma nào về hay không?

Đào ngơ ngác lắc đầu.

– Thưa thầy đâu có con mới ngủ dậy đây thôi mà. Tại sao thầy lại hỏi con như vậy?

Thầy Hai Cơ không trả lời Đào lại quay qua hỏi thầy Bẩy Ly:

– Thầy có nhìn thấy gì không?

Thầy Bẩy Ly vạch mí mắt Đào ra coi, ông run run nói:

– Không lý là như vậy sao?

Thầy Hai Cơ mỉm cười.

– Thầy cũng thấy rồi à?

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc