Truyện sex » Truyện sex dài » Luyện Bùa Ma

Luyện Bùa Ma

Chương 7

Tấn nghe thấy bà già hỏi như vậy, mừng rỡ. Chàng vội vàng trả lời:

– Dạ, thưa bà đúng là ông già đó.

Tấn nghĩ một lúc rồi hỗi tiếp:

– Thưa bà có biết ông ấy tên gì không ạ?

Nói xong Tấn đột nhiên lo sợ bà già này nói tên ông già kia giống như tên cha chàng. Không ngờ bà lão nói:

– Tôi cũng không biết.

Mẹ Tấn nghe bà già nói như vậy, thở dài có vẻ thất vọng. Chắc có lẽ ông già đó là một người lạ nào đó thôi, bà có vẻ chán nản. Tấn nhìn mẹ, hỏi:

– Có gì không mẹ?

Mẹ Tấn trả lời:

– Không có gì.

Tấn hiểu rõ tâm trạng của mẹ, nên nhỏ nhẹ nói:

– Trước khi đi mẹ cũng đã đoán trước nhưvậy rồi mà. Mẹ Tấn có cảm giác như vừa mất một cái gì, có lẽ chỉ có Tấn mới hiểu rõ được lòng của mẹ chàng. Khi hai mẹ con đang nói chuyện thì bà già cũng vừa phơi xong quần áo và đi ra. Lúc ấy mặt trời chói sáng, chiếu lên khuôn mặt nhăn nheo của bà lão. Tấn nhìn thấy bà lão có vẻ khó chịu nhìn hai mẹ con chàng, bà ta hỏi:

– Các người là ai, định tới kiếm ông già đó làm gì?

Hai mẹ con Tấn nhìn nhau và không biết phải trả lời ra sao. Bà Lão tiếp:

– Các người đi tìm người ta mà cho tới tên của người ta cũng không biết là lý gì?

Tấn không ngờ bị vặn hỏi, chàng chưa có chuẩn bị trước nên ú ớ không nói lên lời. Nhưng chàng cố nói:

– Thưa bà, số là hôm trước, nhìn thấy ông già quen quá Lúc về nhà mới chợt nhớ ra ông ta giống y như một người bạn cũ nên mới định trở lại đi tìm.

Cũng may mà bà ta không cật vấn gì thêm nữa nên Tấn.

Thở phào nhẹ nhõm. Bà già lại nói:

– Ủa, ông già đó mà cũng có người quen sao. Mấy năm nay rồi tôi chẳng thấy ông ta tiếp xúc với ai cả.

Hai mẹ con Tấn nghe bà già nói vậy chưng hửng, không ngờ có chuyện đó. Trong lời nói của bà già thì ông già này thực sự cô độc không có bà con thân thuộc gì cả. Tấn hỏi:

– Vậy gia đình của họ đâu hả bà?

Bà lão liếc mắt nhìn Tấn nói:

– Sao cậu cứ hỏi hoài vậy, tôi đã nói không biết ông già đó là ai mà.

Tấn hỏi tiếp:

– Nhưng ông ấy có ở chung với người nào nữa không?

Bà lão trả lời cộc lốc:

– Không biết.

Bà ngoe nguẩy đi vô nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm. Cái lão quái vật này, ai ở không mà để ý tới nó. Từ năm năm về trước, 15 tháng giêng dọn tới đây. Kỳ kỳ quặc quặc không biết làm cái gì mà bây giờ lại có thêm thằng lỏi này tới đây điều tra lão ấy nữa chứ.

Khi vô tới nhà, bà đóng cửa một cái rầm. Tấn đứng như trời trồng. Mẹ Tấn cũng như mất bình tĩnh, nắm chặt lấy tay chàng hỏi:

– Tấn, con có nghe bà già nói gì không?

Tấn có cảm giác bàn tay của mẹ lạnh tanh. Chàng hiểu được sựkhích động của mẹ vì chàng biếtrằng cha của mình chết đúng vào ngày 15 tháng giêng năm năm về trước.

Trời hè nóng nực mà mẹ con Tấn đứng giữa đường vẫncảm thấy lạnh như băng đá…

Nhung lay mạnh tay Tấn gọi:

– Anh Tấn, anh nghĩ cái gì mà thừ người ra vậy?

Tấn nhìn sâu vô mắt Nhung, nói:

– Có thực em muốn biết chuyện gì đã xẩy ra phải khôngl.

Nhung níu lấy tay người yêu, nôn nóng…

– Anh nói cho em nghe đi.

Tấn từ từ kể lại câu chuyện dắt mẹ đi tìm ông già kỳ quái kia. Khi chàng ngừng lại nửa chừng. Không biết kết quả ra sao. Nhung nôn nóng hỏi:

Anh Tấn, rồi sao nữa?

Lúc ấy Tấn nắm chặt lang cang bên bờ sông. Sắc mặt kỳ quặc. Nhung lại hỏi tiếp:

– Kết quả như thế nào chớ?

Tấn lắc đầu nói:

Anh và mẹ anh đã đứng ở đường hêm đó mấy ngày mấy đêm mà vẫn không gặp được ông già đó.

Nhung nói:

– Tại sao anh không tới gõ cửa, anh có thể hỏi thẳng ông ấy mà.

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc