Truyện sex » Truyện sex dài » Bạn thân tôi làm gái » Phần 11

Bạn thân tôi làm gái

Phần 11

Tôi cứ ngồi đó thẫn thờ, điều đầu tiên tôi nghĩ tới là Thư. Tôi sẽ chửi nó một trận không còn gì để phản kháng lại nữa. Tôi đứng lên đi về phía lớp mình…

Bước từng bậc thang nặng nhọc, tâm tư tôi nặng trĩu khiến bước chân cũng mệt mỏi theo…

Tôi khựng lại ở bậc thang thứ 3…

Tôi chợt nhớ ra trong thư Vy nói…

“Nếu là Vy thì Vy sẽ cảm ơn Thư…”

Tôi quay đầu lại… một mạch đi ra khỏi cổng trường… tôi nghỉ học.

Tôi lại về với vị trí cũ của mình ngồi, quán cà phê đó, góc đó, hương cà phê đó, và những bản nhạc đó… mọi thứ vốn dĩ vẫn vậy… chỉ khác một điều là tâm tư đã thay đổi mà thôi.

Tôi biết dù cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được kết quả như thế này…

Thời điểm đó bệnh tự kỷ của tôi bắt đầu nặng hơn một chút, tôi chuyển qua nghe những thể loại mà bây giờ gọi là nhạc lofi…

Bắt đầu xuất hiện một vài triệu chứng như thấy vật gì không thẳng hàng ngăn nắp sẽ khó chịu, dép không để thẳng hàng khó chịu, hai chiếc hai nơi khó chịu. Bất cứ thứ gì biểu hiện nó không hoàn hảo tôi sẽ thấy khó chịu, nhộn nhạo khắp người và chỉnh lại cho bằng được. Ví dụ như khăn trải bàn bị xiêng tôi sẽ chỉnh lại cho thẳng nhất với cái mép bàn không lệch một ly.

Lúc đó tôi bắt đầu sợ độ cao, đứng ở tầng 4 trở lên là tôi bắt đầu sợ. Nói chung phát ra nhiều triệu chứng của bệnh tự kỷ nhiều lắm. Nặng nhất là sai chính tả, sai một cách kỳ lạ. Mặc dù học ngu nhưng không thể sai như thế được, lúc đấy tôi sai chính tả trầm trọng như mất đi căn bản đấy. Nhìn chữ vẫn đọc được không có gì cả, nhưng viết là bị sai, ch thành tr, ngã thành hỏi, ng thành ngh. Đại loại vậy.

Thời gian đó với tôi cực kỳ khó khăn, tôi bị tự kỷ nặng trở nặng nên mẹ tôi xin cho tôi nghỉ ở nhà một thời gian. Hồi đấy tôi để tóc dài nên lúc phát bệnh tóc nó lại mau dài hơn, mỗi ngày nó lại nặng hơn một tí, tôi không đọc không viết được, không tiếp xúc với ai được, sợ hình tròn, Sợ ánh sáng…

Đến giờ tôi vẫn không nhớ được vì sao mình lại trở thành như vậy, có một vài ngày nặng đến độ tôi chỉ ngồi một góc, lấy hai tay một tay vẽ vuông một tay vẽ tròn bằng phấn đầy khắp phòng, từ nền nhà đến tường trong phòng đều như thế.

Tôi không nhớ rõ rằng mình bị bao lâu nữa…

(Năm 11 tôi phải nghỉ học, bị lưu ban một năm)

Lúc điều trị tôi chỉ chịu tiếp xúc với mẹ và bác sĩ. Người lạ vào là tôi lẩn đi không muốn gặp, không muốn gặp ai cả. Một khoảng thời gian điều trị chính xác bao lâu tôi không nhớ rõ…

Tôi chỉ nhớ…

Vào một ngày trời sáng rực rỡ, tôi đang ngồi ghế đắp chăn như những ông già sau vườn, tôi ngồi đó cứ nhìn tất cả mọi thứ trong tầm mắt…

Có một đôi tay để lên vai tôi…

Tôi nhìn đôi tay đó bỗng thấy lòng mình bồi hồi, một thứ gì đó chảy ra trong tâm trí tôi mà không định hình được…

Đôi tay đó quen lắm.

Tôi ngước lên nhìn…

Bóng dáng một người con gái bị ánh mặt trời che lấp, chỉ thấy bóng đen không rõ mặt…

Tôi dụi mắt lấy tay che bớt đi ánh nắng đang rọi vào…

Tôi thấy em… một bầu trời bé nhỏ.

Lộp cộp…

Tiếng guốc bước ra từ thang máy làm tôi chợt tỉnh, thôi hoài niệm ngày xưa đã.

Tôi đối diện với nó, tất nhiên anh VP cũng đi kèm theo bên cạnh, tôi nháy mắt bảo nó sang ghế ngồi đợi… Anh rất ít nói, chỉ cười và móc tiền rồi đi. Chưa bao giờ thấy anh chê hay khen một ai cả. Anh lại cười.

Bao nhiêu em trai.

250k đại ca…

Tất nhiên, không đời nào ảnh đưa 250k cả. 500k là tờ tiền thấp nhất trong người ảnh thì phải…

Đưa tiền xong ảnh đi một mạch ra lấy xeee…

Ảnh khựng lại…

Quay lại nhìn tôi.

Rồi ảnh quay lại:

– Giữ số con bé này cho anh…

Tôi gật gật, ảnh lại móc thêm 500k nữa ra đưa tôi… ồ vậy là tiền lì xì với cả tiền tip riêng là gần 4tr…

(Lúc này tôi vẫn đang xài nokia trắng đen, ứng lương thêm chút mua con Huawei Y9 liền, sau đó bắt đầu viết truyện)

Anh Vp về, để lại sau lưng anh một tàn dư mà tôi không bao giờ dọn dẹp nổi…

Tôi gọi cho chủ, xin off một đêm. Tôi đưa tạp vụ 200k nhờ nó trông hộ, tôi ở gần đấy, đông khách cứ gọi tôi về. Lúc đấy 23h30 rồi nên khách vắng…

Tôi lại chỗ nó ngồi, nắm tay kéo nó đứng dậy, tôi dắt nó ra chiếc xe wave không giấy trông rách nát cũ kỹ lắm. Tôi sợ nó ngại.

– Có ngại không.
– Không, nhưng mà tao nhớ mày ở sạch lắm, sao lại để xe bẩn thế này.

Nó lắc đầu ngoe nguẩy đuôi tóc đằng sau.

– Tao không rửa vì không muốn ai đụng vào, bẩn thế không ai thèm đi, biết tính tao mà, không thích ai đụng vào cái gì của mình…
– Vẫn vậy hả, mãi không thay đổi.
– Đi thôi.

À, không có mubahi, tôi phải đi mượn rồi…

Tôi đội mũ cho nó, nó lại ngoe nguẩy lúc lắc cái đuôi tóc ý không chịu để tự làm, tôi vẫn đội và gài dây cho nó.

Bọn tôi bắt đầu đi…

Tôi chở nó đi ăn một món mà tôi rất thích…

Mì Gà Quay của người Hoa ở Nguyễn Trãi (tôi là người Hoa gốc Việt)

Nó vẫn vậy, vẫn ít nói như từ lúc tôi biết nó…

Tôi không biết bắt đầu từ câu hỏi nào, câu hỏi nào cũng đè nặng đến cảm xúc của nó, tôi biết nó gặp tôi quả thật là điều nó không bao giờ nghĩ tới.

Vì nó tưởng tôi vẫn còn ở Hà Nội, vẫn kinh doanh cà phê. Vẫn là Duyy bảnh tỏn xưa giờ, không phải thằng làm thuê như thế…

Cuộc sống mà, một thằng làm thuê, một con làm gái chạm mặt nhau âu cũng là duyên trời đã đặt sẵn rồi.

Tôi và nó cứ ăn, tôi ăn xong trước… tôi ngồi nhìn nó ngấu nghiến miếng đùi gà mà không ngần ngại bởi ánh mắt của tôi…

– Ba năm rồi nhỉ?

Nó ngước lên nhìn tôi.

– Vẫn ăn không lại, ăn nhanh thế không tốt đâu.

Rồi lại tiếp tục hành trình tô mì của nó.

Tôi cứ ngồi đó, nhìn nó ăn mà nhớ lại một thời sóng gió cùng nó.



(Ký ức)

Bạn đang đọc truyện Bạn thân tôi làm gái tại nguồn: https://truyendu.com/ban-than-toi-lam-gai/

Đôi bàn tay mà tôi từng khen đẹp đang đặt trên vai mình.

Khuôn mặt lấp ló đằng sau ánh nắng chói chang che luôn cảm xúc của tôi.

Một cảm giác nhộn nhịp trong tim lâu rồi tôi chưa nhận thấy…

(Lúc này điều trị bệnh đã đỡ rồi)

Nhưng với sự tự ti bởi căn bệnh của mình, tôi vẫn tránh né gặp mọi người, nhất là nó.

– Về đi.

Tôi gập người ôm cái gối che đi cảm xúc trên khuôn mặt mình…

– Về Đi, đừng bao giờ qua nữa.

Tôi hét lên gắt gỏng…

– Không, bọn tôi đến đây để giúp bạn…

Tôi ngước lên khi nghe thấy hai từ “Bọn Tôi”.

Thư, Vy… và thằng Khoa.

Tôi có một cảm giác hơi ê buốt trong tâm hồn mình khi thấy Vy ở đó.

“Không phải vết thương nào cũng chảy máu. Và cũng không phải không chảy máu là không bị đau.”

Bạn đang đọc truyện Bạn thân tôi làm gái tại nguồn: https://truyendu.com/ban-than-toi-lam-gai/

Tôi nắm đôi tay đó.

Tôi đứng dậy.

Tôi ôm nó…

Tôi cứ hành động một cách hoàn toàn tự nhiên, không nghĩ suy, không gượng gạo…

Tôi cứ ôm nó như trước Vy và Khoa…

“Babe cant tell u nothing hah”.

– Đẹp rồi đấy.

Khoa nói.

Tôi liếc mắt nhìn nó…

Nó im lặng…

Cái khoảnh khắc đó giúp tinh thần tôi đi lên rất nhiều.

Hè đó ngày nào bọn nó cũng sang nhà tôi chơi, nấu nướng bày trò các kiểu để tôi phục hồi lại nhanh hơn rồi còn đi học lại…

Tất nhiên tôi học 11 và tụi nó học 12.

Cái ôm đó… cái ôm đó như là tâm tư của tôi gửi vào sau một thời gian cô đơn tận cùng… cái ôm đó như sự thay thế, như là hàn gắn…

Như là một lời cảm ơn…

Cảm ơn vì đến giờ phút này nó vẫn đến và giúp tôi…

Hà Vũ Thiên Thư.

Bạn đang đọc truyện Bạn thân tôi làm gái tại nguồn: https://truyendu.com/ban-than-toi-lam-gai/

Sau đợt hè đó tôi được trợ giúp bởi bác sĩ riêng và cả tụi nó nữa…

Viết tới đây tôi lại cảm thấy buồn cười… cười cho cái sự trớ trêu của số phận…

Haha, ba tháng hè bên cạnh nhau làm sao mà không có tình cảm được chứ…

Mà tôi cũng không biết rõ, tôi đoán thế, vì cái hành động của cả hai đứa tôi để ý thấy hơi lạ… tôi có cái cảm giác khó chịu khi thấy cảnh đó, cảm giác như là ghen thì phải… mặc dù chả là gì của mình nhưng tôi vẫn ghen…

3 tháng hè nhiều cảm xúc lẫn lộn lắm, tôi vui có, buồn có, nhưng vui thì nhiều hơn… đặc biệt ghen ghen lạ lạ. Haha.

Ơ mà ngẫm lại tại sao tôi lại ôm Thư nhỉ, chắc chỉ là cái ôm của bạn bè lâu ngày gặp lại phải không?

Tôi không rõ nữa… cũng không chắc lắm…

Thời gian đầu đi học lại lớp 11 với tôi khó khăn lắm, tập làm quen lại mọi thứ… nhưng trí nhớ cũng không phải dạng tệ nên mất 3 tháng đầu là tôi dần quen lại tuy một vài tính tình từ bệnh tự kỷ vẫn lưu lại như sai chính tả, sai dấu hỏi ngã, nhìn vật méo vẫn còn khó chịu… một vài thứ khác nữa…

Tất nhiên khác khóa thì sẽ học khác buổi. Gặp nhau là chuyện khá khó…

Sau một thời gian đi học lại thì tôi với Thư cũng hay liên lạc, mỗi tối bọn tôi hay cà phê cùng nhau một đoạn rồi về học. Thư vẫn luôn thế mà, học vẫn ưu tiên trước.

Lúc này thì tôi phát hiện ra một sự thật khá quải. Đó là thằng Khoa và Vy quen nhau.

AAAAA.

Thằng chó nó thả thính cái Vy suốt quảng thời gian ở bên nhà tôi, tôi lúc đó cũng không có tâm trạng để ý đến tình cảm nên không có đặt tâm vào vấn đề đó, nhưng rõ ràng cảm nhận của tôi không sai. Hành động thân thiện quá mức với cái gọi là bạn bè. Mà trước đó bọn nó có quen nhau đâu???

Bọn nó có biết nhau trước đó đâu nhỉ?

Mà thôi tôi cũng không thắc mắc, không bận tâm nữa. Đó không phải việc của mình, tôi lại là người không thích nghĩ nhiều về chuyện người khác.

Bạn đang đọc truyện Bạn thân tôi làm gái tại nguồn: https://truyendu.com/ban-than-toi-lam-gai/

Nhưng có một cái hay nhé, khi tôi trở lại học và vượt qua gần 1 năm trời cái bệnh tự kỷ thì tôi học khá lên hẳn, về cơ bản những kiến thức lớp 11 tôi đã đi qua một phần, phần còn lại bản thân tôi thay đổi cũng nhiều, tôi thích đọc sách nhiều hơn, tôi thích làm những thứ khiến bản thân mình cảm thấy vui vẻ, tôi không làm những điều thừa thãi như đánh nhau, chửi bới, làm màu trước gái nữa.

Tôi thay đổi gần như là hoàn toàn, cảm thấy mình trưởng thành hơn nhiều. Tôi học cũng khá hơn trước nhiều và một điều đặc biệt nữa là sự chu toàn của bản thân tôi tăng lên một cách khó hiểu.

Tôi thích sạch sẽ, nay lại sạch hơn.

Tôi thích tóc dài, nay lại thích hơn.

Tôi thích tay đẹp, nay lại thích hơn.

Làm việc gì cũng phải làm tới nơi, thích thứ gì phải làm cho bằng được. Cần điều gì sẽ không ngần ngại mà cố gắng đạt lấy.

Bạn đang đọc truyện Bạn thân tôi làm gái tại nguồn: https://truyendu.com/ban-than-toi-lam-gai/

Có một khoảng thời gian Vy cãi nhau với Khoa, người nó cần bên cạnh là Thư…

Khoảng thời gian đó tôi cũng cần Thư bên cạnh…

Mỗi tối tôi ngồi cà phê đọc sách tôi muốn Thư ngồi đối diện mình, Thư về tôi về.

Và khoảng thời gian đó có thêm Vy nữa…

Vậy mà bảo là không nghĩ đến tình cảm, chỉ muốn học còn đi du hoc. Đúng là tâm tư phụ nữ, không đoán được.

Xạooooo.

Làm người ta một thời tuổi trẻ mơ mộng…

Bạn đang đọc truyện Bạn thân tôi làm gái tại nguồn: https://truyendu.com/ban-than-toi-lam-gai/

Mà cũng nhờ khoảng thời gian đó mọi thứ được phân định rõ ràng hơn, tôi không còn thích Vy nữa. Sự gặp mặt liên tục của ba bọn tôi làm vị trí có chút thay đổi.

Ừ thì tôi cũng không dám chắc nữa…

Tôi thích Thư thì phải…

Sự ân cần, sự có mặt mọi lúc, sự quan tâm, sự lo lắng, sự… sự gì không biết.

Chỉ biết là tôi đã thích Thư thôi…

Thích chỉ là sự khởi đầu của một quá trình dài nào đó… nó không chứng minh điều gì cả…

Nó đơn giản… mà mộc mạc… chỉ vậy thôi!

– Này, mơ mộng gì đấy…

Tiếng gọi của nó làm tôi giật mình, tôi nhớ về ngày xưa, nhớ về ngày ai cũng còn trẻ, ngày mà không phải mệt mỏi vì cuộc sống này.

Ngày mà ai cũng đã từng mộng mơ…

Ngày chúng ta còn trẻ…

– Hả? Xong rồi đấy hả.
– Ừ, về thôii.
– Về làm gì vào lúc này. Đi đâu đó đi.
– Đi đâu?
– Đi đâu còn lâu mới nói, đi.

Nó im lặng đi theo tôi… tôi cũng im lặng lấy xe đưa nó đi.

Chúng tôi cứ im lặng như thế, nó không nói gì. Tôi hiểu!

Tôi đưa nó ra nhà Hát Thành Phố, ở một góc nhà Hát có ông bố già bán độc mỗi loại trà sữa Cozy thôi, à thì ngày xưa là vậy, giờ thì bán đủ loại nước rồi, đông hơn trước, ồn ào hơn trước nữa.

Tôi lại rẻ sang hướng khác, cũng chưa biết đi đâu nữa, đi đâu chỉ để có nó và tôi.

Chỉ 2 đứa thôi…

Rồi cũng có chỗ ngồi… Công Viên Tao Đàn!

Công nhận cái công viên này vào đêm nó lạnh lẽo kinh khủng, lạnh một cách kỳ lạ…

Sự âm u của nó khiến hai chúng tôi rùng mình… nhưng kệ.

Tôi thấy khá yên tỉnh là được, có tôi rồi thì nó chẳng phải sợ gì cả.

Ma đầu đen thì tôi còn ngại, ma đầu trắng nhiều khi thấy tôi nó lại sợ hơn tôi thấy nó, tôi đẹp trai quá nó gặp nó yêu tôi luôn thôiiii…

Nó cứ ngồi nhìn đầu mũi gót của nó.

Tôi cứ ngồi nhìn đầu dép lê của tôi.

4 chân cứ đung đưa như thế không một tiếng nói nào được phát ra…

Thật ngại khi phải bắt đầu nói một điều gì đó khiến một người tổn thương…

– Vy…

Nó ngước mặt lên nhìn tôi…

Không biết nó đã khóc tự bao giờ rồi…

Tôi đứng lên quỳ một gối trước mặt nó, tôi áp 2 tay vào má nó dùng 2 ngón cái quẹt đi những giọt nước mắt trên mi nó…

– Đừng khóc… đừng khócc.

Phần trước Đọc tiếp
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Thông tin truyện
Tên truyện Bạn thân tôi làm gái
Thể loại Truyện sex dài
Phân loại Đụ cave, Truyện teen
Ngày cập nhật 27/02/2023 18:36 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Gái tìm của lạ
Tôi đứng im lặng cúi đầu. Kỳ quái thật! Tôi là ai mà lúc nào cũng có hai ba con người thức dậy khác nhau. Mới đêm qua tôi là một Từ Hy Thái Hậu. Đêm ở gốc mận tôi là người anh đắm đuối của Thành. Và bây giờ tôi như một gái đồng trinh đang xúc cảm dạt dào tnlớc lời nói và cử chỉ yêu thương của Dũng. Tôi kẹp chiếc áo đang phơi dỡ trên giây thép, tiến sát tới Dũng, ôm cổ Dũng, níu xuống hôn vùi, miên man. Tưởng đâu chỉ xác thịt có năm bảy thứ khoái lạc khác nhau, ai dè tình yêu cũng mênh mang chằng chịt, không có nhánh nào giống nhánh nào. Dũng quấn chặt tôi như Thành đã làm. Những ngón tay Dũng bóp mạnh lưng, vai tôi, và chiếc hôn kéo dài khá lâu Dũng hỏi: Hóa còn thương Dũng không? Tôi tham lam gật đầu. Làm như tôl sợ nói không là sẽ mất Dũng. Tôi đã bảo tôi cần đàn ông, bao nhiêu cũng được. Tôi chẳng hiểu nổi tim tôi. Sao tôi yêu ai cũng nồng nàng say đắm. Và khi...
Phân loại: Truyện sex dài Con gái thủ dâm Đụ máy bay Đút tay vô đít Truyện đụ nát lồn Truyện les Truyện phá trinh Truyện sex bóp vú Truyện sex bú cặc Truyện sex bú lồn Truyện sex bú vú Truyện sex liếm cặc Truyện sex liếm lồn Truyện sex mạnh Truyện sex mút cặc Truyện sex ngoại tình Truyện sex sờ vú Truyện sex thông đít
Mấy lão già dâm tiện
Trong đêm tối hai cơ thể trần truồng đang quấn lấy nhau tiếng thở mạnh rồi sau đó là tiếng rên, tiếng kẽo kẹt của chiếc giường va vào tường, diễn ra một cách điều đặn, ở bên phòng kế bên mẹ của Hoàng Mai ngủ một cách ngon lành. ... Bạn đang đọc truyện Mấy lão già dâm tiện tại nguồn: https://truyendu.com/may-lao-gia-dam-tien/ Sau khi thực hiện xong thú tính của mình cha dượng Hoàng Mai bận lại quần áo, rồi ngắm ngắm nhìn thân thể trần truồng đang thở hổn hển với hai bầu ngực căng cứng đang đưa lên đưa xuống theo từng nhịp thở của Hoàng Mai, lão nhếch mép cười khinh bỉ nói câu gì đó trong miệng rồi đi ra khỏi phòng như không có gì, lão để mặc Hoàng Mai nằm ở đó lúc này người trần như nhộng này Hoàng Mai vừa đau đớn, vừa nhục nhã. Nằm được gần nửa tiếng Hoàng Mai đứng dậy lấy bộ đồ khác định đi tắm nhưng lúc này trời đã rất khuya lại còn lạnh, nên Hoàng Mai đành thay bộ đồ ngủ mới, dự định sáng ngày mai sẽ đi tắm sớm...
Phân loại: Truyện sex dài Đụ nát lồn con dâu Nàng dâu bú cặc bố chồng Truyện cưỡng dâm Truyện sex bú cặc Truyện sex liếm tinh trùng Truyện sex loạn luân Truyện sex ngoại tình
Cô bạn gia sư
Còn Vân chỉ biết thụ động, ôm lấy đầu Hoàng mà dầy vò trong sung sướng, Cứ mỗi lần cong người lên, nàng lại rên khẽ, tiếng rên vừa e thẹn, vừa mạnh bạo càng làm Hoàng thêm kích thích. Vừa bú vú vừa xoa bóp, Hoàng hôn dần xuống vùng bụng, 1 tay Hoàng cởi luôn cái cúc chiếc quần Jeans Vân đang mặc rồi khóa quần được kéo xuống, Hoàng luồn tay vào bên trong. Tay Hoàng chạm phải vùng cấm địa nhô cao, lúc này nó vừa ấm nóng, vừa ẩm ướt do dâm thuỷ Vân tiết ra. Rồi cái quần Jean cũng được cởi phăng ra. Trên người Vân giờ đây chỉ còn mỗi còn cái quần lót trắng, 1 chân Vân co lên, 2 dang rộng, Hoàng 0 còn kiềm chế được nữa, quay ngược hẳn người xuống dưới, lúc này phần kín của Vân đang nằm ngay trước mặt Hoàng. Hoàng cúi xuống liếm lấy phần nước ngấm qua lớp đáy quần lót, Rồi Hoàng lấy ngón trỏ day nhẹ. Vân thì khỏi nói, nàng rên lên tưng chập, người nàng cong lên, hết quẹo bên này lại qua bên kia, như...
Phân loại: Truyện sex dài Đụ bạn học Đụ gia sư Đụ học sinh Truyện phá trinh
Truyện sex
Truyện người lớn
Phim sex
Truyện hentai